AfterSixty
Thành viên nổi tiếng
Người xưa có câu: cây khi bị chặt thì tách nhánh, người khi chia lìa thì dễ xa nhau.
Cha mẹ còn, anh chị em là một mái nhà. Cha mẹ khuất núi, mỗi người lập gia đình riêng, nếu không giữ gìn, tình thân rất dễ nhạt dần.
Máu mủ là sợi dây trời sinh, nhưng tình cảm lại cần được nuôi dưỡng bằng tấm lòng.
Một khi chỉ chăm chăm tính toán thiệt hơn, tranh phần lợi ích mà quên mất tình anh em, thì dù còn mang chung một họ, gia đình ấy cũng coi như đã tan.
Con người sống một đời, tiền bạc chỉ là tạm thời, còn tình thân mới là thứ đi theo ta đến cuối cùng. Biết nhận phần mình nên nhận, biết để lại phần mình nên nhường, lòng nhẹ thì đời mới yên.
1. Tình anh em quý hơn lợi ích
Có câu nói rất thẳng thắn: của cải thì dễ kiếm lại, anh em thì khó có lần thứ hai.
Chỉ cần còn sức khỏe, chịu khó làm ăn, tiền bạc sớm muộn cũng có.
Nhưng một khi tình anh em đã rạn nứt, rất hiếm khi trở lại như xưa.
Không ít gia đình sau khi cha mẹ mất, chỉ vì một mảnh đất, một căn nhà mà từ lời qua tiếng lại, đỏ mặt tía tai, rồi kéo nhau ra tòa.
Đáng buồn nhất là đổi một mối thân tình hiếm hoi lấy chút tài sản vốn có thể làm ra được.
Ngày xưa có ba anh em nhà họ Trương. Người cha tằn tiện cả đời, để lại vài mẫu ruộng và một căn nhà cũ. Trước lúc mất, ông chỉ nói một câu rất mơ hồ: hãy nhìn mà xử cho phải.
Vậy mà sau khi cha vừa nhắm mắt, ba anh em đã không thể ngồi chung một bàn.
Người anh cả cho rằng mình là trưởng nên phải hơn.
Người thứ hai nói mình con đông, gánh nặng lớn.
Người út lại kể công chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già.
Cuối cùng, đất bị chia ba, nhà bị bán rẻ, anh em từ đó trở thành người dưng.
Gia đình còn, mà tình đã mất.
Tính toán quá khéo, tiền có thể chia xong, nhưng tình thì không còn.
Nhường nhau một bước không phải là thiệt thòi, mà là phúc phần.
Biết nghĩ cho nhau, hiểu nỗi khó của nhau, đó là thứ của cải không gì thay thế được.
2. Đi lại, thăm hỏi để giữ hơi ấm gia đình
Người thân càng qua lại, tình cảm càng sâu.
Sau khi cha mẹ mất, khái niệm “nhà” rất dễ trở nên mờ nhạt. Nếu anh chị em cũng dần cắt liên lạc, sợi dây ruột thịt sẽ âm thầm đứt lúc nào không hay.
Khoảng cách địa lý lâu ngày sẽ biến thành khoảng cách trong lòng.
Từ thân thiết đến xa lạ, đôi khi chỉ vì quá lâu không hỏi han.
Ngay cả những anh em từng rất gắn bó, nếu không gặp gỡ, không chuyện trò, rồi cũng dễ lạnh nhạt.
Một thế hệ không còn gần nhau, thế hệ sau lại càng xa hơn.
Vì vậy, gặp nhau không chỉ là ăn một bữa cơm.
Đó là cách nhắc nhau rằng ta vẫn là người một nhà.
Một câu hỏi thăm, một lần giúp đỡ lúc khó khăn, đủ để mỗi người biết rằng mình không đơn độc.
Chủ động bước một bước, tình cảm sẽ không đứt.
Giữ được lòng bao dung, hơi ấm gia đình sẽ không tắt.
Đó cũng là điều cha mẹ nơi xa mong mỏi nhất, và là tấm gương tốt nhất cho con cháu.
3. Nghĩ về cha mẹ để cùng giữ gia phong
Điều quý giá nhất cha mẹ để lại không chỉ là tiền bạc, mà là nếp nhà, là cách sống.
Thứ di sản ấy không nhìn thấy bằng mắt, nhưng quyết định phúc họa của cả dòng họ.
Gia phong ngay thẳng thì con cháu được nâng đỡ.
Gia phong rối loạn thì gốc rễ gia đình cũng dần mất.
Xưa kia, sau khi một vị danh thần mất, các con không tranh giành tài sản, mà coi lời dạy của cha là báu vật.
Sống giản dị khi ở địa vị cao, liêm chính khi cầm quyền, không quên gốc gác.
Chính nhờ giữ được tinh thần ấy mà cả gia tộc nhiều đời được người đời kính trọng.
Cha mẹ ra đi, để lại không chỉ là những gì hữu hình, mà là linh hồn của một gia đình.
Anh chị em chính là những người cùng nhau giữ lấy linh hồn ấy.
Khi mọi người cùng đồng lòng giữ nếp nhà, gia đình dù mỗi người một nơi, vẫn là một chỉnh thể trọn vẹn.
Ngày giỗ, ngày Tết còn nhớ về cội nguồn.
Dạy con cái bằng những điều cha mẹ từng dạy mình.
Gia đình như thế, phúc khí sẽ không cạn.
Có câu: anh em có thể bất hòa trong nhà, nhưng ra ngoài phải biết che chở cho nhau.
Khi cha mẹ không còn, anh chị em chính là chỗ dựa gần nhất.
Đừng vì lợi ích trước mắt mà làm tổn thương điều căn bản.
Đừng vì khoảng cách mà cắt đứt liên lạc.
Đừng để những lời dạy của cha mẹ rơi rớt theo năm tháng.
Giữ đạo nghĩa, đi lại thường xuyên, cùng nhau gìn giữ gia phong.
Đó là sự báo hiếu sâu sắc nhất, và cũng là cách để gia đình còn mãi về sau.
Cha mẹ còn, anh chị em là một mái nhà. Cha mẹ khuất núi, mỗi người lập gia đình riêng, nếu không giữ gìn, tình thân rất dễ nhạt dần.
Máu mủ là sợi dây trời sinh, nhưng tình cảm lại cần được nuôi dưỡng bằng tấm lòng.
Một khi chỉ chăm chăm tính toán thiệt hơn, tranh phần lợi ích mà quên mất tình anh em, thì dù còn mang chung một họ, gia đình ấy cũng coi như đã tan.
Con người sống một đời, tiền bạc chỉ là tạm thời, còn tình thân mới là thứ đi theo ta đến cuối cùng. Biết nhận phần mình nên nhận, biết để lại phần mình nên nhường, lòng nhẹ thì đời mới yên.
1. Tình anh em quý hơn lợi ích
Có câu nói rất thẳng thắn: của cải thì dễ kiếm lại, anh em thì khó có lần thứ hai.
Chỉ cần còn sức khỏe, chịu khó làm ăn, tiền bạc sớm muộn cũng có.
Nhưng một khi tình anh em đã rạn nứt, rất hiếm khi trở lại như xưa.
Không ít gia đình sau khi cha mẹ mất, chỉ vì một mảnh đất, một căn nhà mà từ lời qua tiếng lại, đỏ mặt tía tai, rồi kéo nhau ra tòa.
Đáng buồn nhất là đổi một mối thân tình hiếm hoi lấy chút tài sản vốn có thể làm ra được.
Ngày xưa có ba anh em nhà họ Trương. Người cha tằn tiện cả đời, để lại vài mẫu ruộng và một căn nhà cũ. Trước lúc mất, ông chỉ nói một câu rất mơ hồ: hãy nhìn mà xử cho phải.
Vậy mà sau khi cha vừa nhắm mắt, ba anh em đã không thể ngồi chung một bàn.
Người anh cả cho rằng mình là trưởng nên phải hơn.
Người thứ hai nói mình con đông, gánh nặng lớn.
Người út lại kể công chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già.
Cuối cùng, đất bị chia ba, nhà bị bán rẻ, anh em từ đó trở thành người dưng.
Gia đình còn, mà tình đã mất.
Tính toán quá khéo, tiền có thể chia xong, nhưng tình thì không còn.
Nhường nhau một bước không phải là thiệt thòi, mà là phúc phần.
Biết nghĩ cho nhau, hiểu nỗi khó của nhau, đó là thứ của cải không gì thay thế được.
2. Đi lại, thăm hỏi để giữ hơi ấm gia đình
Người thân càng qua lại, tình cảm càng sâu.
Sau khi cha mẹ mất, khái niệm “nhà” rất dễ trở nên mờ nhạt. Nếu anh chị em cũng dần cắt liên lạc, sợi dây ruột thịt sẽ âm thầm đứt lúc nào không hay.
Khoảng cách địa lý lâu ngày sẽ biến thành khoảng cách trong lòng.
Từ thân thiết đến xa lạ, đôi khi chỉ vì quá lâu không hỏi han.
Ngay cả những anh em từng rất gắn bó, nếu không gặp gỡ, không chuyện trò, rồi cũng dễ lạnh nhạt.
Một thế hệ không còn gần nhau, thế hệ sau lại càng xa hơn.
Vì vậy, gặp nhau không chỉ là ăn một bữa cơm.
Đó là cách nhắc nhau rằng ta vẫn là người một nhà.
Một câu hỏi thăm, một lần giúp đỡ lúc khó khăn, đủ để mỗi người biết rằng mình không đơn độc.
Chủ động bước một bước, tình cảm sẽ không đứt.
Giữ được lòng bao dung, hơi ấm gia đình sẽ không tắt.
Đó cũng là điều cha mẹ nơi xa mong mỏi nhất, và là tấm gương tốt nhất cho con cháu.
3. Nghĩ về cha mẹ để cùng giữ gia phong
Điều quý giá nhất cha mẹ để lại không chỉ là tiền bạc, mà là nếp nhà, là cách sống.
Thứ di sản ấy không nhìn thấy bằng mắt, nhưng quyết định phúc họa của cả dòng họ.
Gia phong ngay thẳng thì con cháu được nâng đỡ.
Gia phong rối loạn thì gốc rễ gia đình cũng dần mất.
Xưa kia, sau khi một vị danh thần mất, các con không tranh giành tài sản, mà coi lời dạy của cha là báu vật.
Sống giản dị khi ở địa vị cao, liêm chính khi cầm quyền, không quên gốc gác.
Chính nhờ giữ được tinh thần ấy mà cả gia tộc nhiều đời được người đời kính trọng.
Cha mẹ ra đi, để lại không chỉ là những gì hữu hình, mà là linh hồn của một gia đình.
Anh chị em chính là những người cùng nhau giữ lấy linh hồn ấy.
Khi mọi người cùng đồng lòng giữ nếp nhà, gia đình dù mỗi người một nơi, vẫn là một chỉnh thể trọn vẹn.
Ngày giỗ, ngày Tết còn nhớ về cội nguồn.
Dạy con cái bằng những điều cha mẹ từng dạy mình.
Gia đình như thế, phúc khí sẽ không cạn.
Có câu: anh em có thể bất hòa trong nhà, nhưng ra ngoài phải biết che chở cho nhau.
Khi cha mẹ không còn, anh chị em chính là chỗ dựa gần nhất.
Đừng vì lợi ích trước mắt mà làm tổn thương điều căn bản.
Đừng vì khoảng cách mà cắt đứt liên lạc.
Đừng để những lời dạy của cha mẹ rơi rớt theo năm tháng.
Giữ đạo nghĩa, đi lại thường xuyên, cùng nhau gìn giữ gia phong.
Đó là sự báo hiếu sâu sắc nhất, và cũng là cách để gia đình còn mãi về sau.