Minh Phương
Thành viên nổi tiếng
Không, đây là ý kiến không chính xác vì quần áo second-hand (đã qua sử dụng) luôn thuộc danh mục hàng hóa cấm nhập khẩu từ trước đến nay theo các văn bản pháp luật thương mại của Việt Nam, ví dụ như Nghị định 69/2018/NĐ-CP và các quy định cũ hơn.
Quy định pháp luật về quần áo cũ
- Cấm nhập khẩu chính ngạch: Các loại sản phẩm dệt may, quần áo, giày dép đã qua sử dụng không được phép làm thủ tục nhập khẩu thương mại vào Việt Nam.
- Xử lý vi phạm: Hàng hóa mang tính chất quần áo cũ nhập vào nước ta không có hóa đơn chính thống đều bị coi là hàng nhập lậu và bị tịch thu, tiêu hủy hoặc xử phạt hành chính.
- Thực tế thị trường: Dù pháp luật cấm nhập khẩu, các sản phẩm "đồ si" vẫn xuất hiện nhiều do các nguồn hàng trôi nổi, nhập lậu qua đường tiểu ngạch hoặc trá hình.
Vì sao các cửa hàng quần áo cũ vẫn tồn tại công khai nhiều năm?
Các cửa hàng quần áo cũ (đồ si, đồ secondhand) vẫn tồn tại công khai nhiều năm nay tại Việt Nam do pháp luật không cấm kinh doanh quần áo cũ. Cơ quan chức năng chỉ cấm hành vi nhập khẩu mặt hàng này từ nước ngoài.
Sự tồn tại phổ biến và công khai của các cửa hàng này dựa vào những kẽ hở pháp lý, cách thức vận hành và nhu cầu thực tế của thị trường:
1. Kẽ hở trong chứng minh nguồn gốc xuất xứ
Hợp thức hóa bằng nguồn nội địa: Theo Tổng cục Quản lý thị trường và quy định hiện hành, việc mua bán quần áo cũ thu gom từ người dân trong nước (ký gửi, quyên góp, thanh lý cá nhân) là hoàn toàn hợp pháp.
Khó khăn khi xử lý: Khi cơ quan chức năng kiểm tra, các chủ cửa hàng thường giải trình đây là "đồ cũ thu gom trong nước" hoặc đồ ký gửi của cá nhân thay vì thừa nhận là hàng nhập khẩu nguyên kiện. Việc chứng minh một chiếc áo thun cũ không nhãn mác là hàng nhập lậu hay hàng gom nội địa gặp rất nhiều khó khăn trên thực tế.
2. Phương thức vận chuyển tiểu ngạch tinh vi
Các kiện hàng si nước ngoài (từ Campuchia, Hàn Quốc, Nhật Bản) được xé nhỏ, vận chuyển bằng đường mòn, lối mở hoặc trà trộn vào các container hàng dệt may xuất khẩu khác.
Khi đã lọt vào nội địa, hàng hóa được phân tách rất nhanh về các kho nhỏ hoặc giao thẳng tới các tiệm đồ si, khiến việc truy quét tận gốc của lực lượng Quản lý thị trường trở nên phức tạp.
3. Quy mô kinh doanh nhỏ lẻ, hộ gia đình
Phần lớn các tiệm đồ si truyền thống hoạt động dưới hình thức hộ kinh doanh cá thể hoặc sạp chợ truyền thống.
Đối với các vi phạm về nhãn mác hoặc không rõ nguồn gốc ở quy mô nhỏ, mức phạt hành chính bằng tiền dao động từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng. Mức phạt này chưa đủ sức răn đe so với lợi nhuận "một vốn bốn lời" của ngành hàng này.
4. Sự bùng nổ của mô hình trực tuyến (Online)
Trào lưu livestream bán đồ si trên các nền tảng mạng xã hội và thương mại điện tử giúp các chủ shop không cần mở cửa hàng vật lý. Họ có thể chốt hàng nghìn đơn tại các kho kín, gây khó khăn cho việc quản lý địa điểm kinh doanh của cơ quan chức năng.
5. Nhu cầu tiêu dùng và xu hướng "Sống xanh"
Thay đổi nhận thức: Thời trang secondhand không còn bị xem là dành cho người thu nhập thấp. Giới trẻ (đặc biệt là Gen Z) coi đây là phong cách sống bền vững, bảo vệ môi trường và săn tìm hàng "độc bản". Cầu có thì cung sẽ tự động tìm cách đáp ứng.
Quy định pháp luật về quần áo cũ
- Cấm nhập khẩu chính ngạch: Các loại sản phẩm dệt may, quần áo, giày dép đã qua sử dụng không được phép làm thủ tục nhập khẩu thương mại vào Việt Nam.
- Xử lý vi phạm: Hàng hóa mang tính chất quần áo cũ nhập vào nước ta không có hóa đơn chính thống đều bị coi là hàng nhập lậu và bị tịch thu, tiêu hủy hoặc xử phạt hành chính.
- Thực tế thị trường: Dù pháp luật cấm nhập khẩu, các sản phẩm "đồ si" vẫn xuất hiện nhiều do các nguồn hàng trôi nổi, nhập lậu qua đường tiểu ngạch hoặc trá hình.
Vì sao các cửa hàng quần áo cũ vẫn tồn tại công khai nhiều năm?
Các cửa hàng quần áo cũ (đồ si, đồ secondhand) vẫn tồn tại công khai nhiều năm nay tại Việt Nam do pháp luật không cấm kinh doanh quần áo cũ. Cơ quan chức năng chỉ cấm hành vi nhập khẩu mặt hàng này từ nước ngoài.
Sự tồn tại phổ biến và công khai của các cửa hàng này dựa vào những kẽ hở pháp lý, cách thức vận hành và nhu cầu thực tế của thị trường:
1. Kẽ hở trong chứng minh nguồn gốc xuất xứ
Hợp thức hóa bằng nguồn nội địa: Theo Tổng cục Quản lý thị trường và quy định hiện hành, việc mua bán quần áo cũ thu gom từ người dân trong nước (ký gửi, quyên góp, thanh lý cá nhân) là hoàn toàn hợp pháp.
Khó khăn khi xử lý: Khi cơ quan chức năng kiểm tra, các chủ cửa hàng thường giải trình đây là "đồ cũ thu gom trong nước" hoặc đồ ký gửi của cá nhân thay vì thừa nhận là hàng nhập khẩu nguyên kiện. Việc chứng minh một chiếc áo thun cũ không nhãn mác là hàng nhập lậu hay hàng gom nội địa gặp rất nhiều khó khăn trên thực tế.
2. Phương thức vận chuyển tiểu ngạch tinh vi
Các kiện hàng si nước ngoài (từ Campuchia, Hàn Quốc, Nhật Bản) được xé nhỏ, vận chuyển bằng đường mòn, lối mở hoặc trà trộn vào các container hàng dệt may xuất khẩu khác.
Khi đã lọt vào nội địa, hàng hóa được phân tách rất nhanh về các kho nhỏ hoặc giao thẳng tới các tiệm đồ si, khiến việc truy quét tận gốc của lực lượng Quản lý thị trường trở nên phức tạp.
3. Quy mô kinh doanh nhỏ lẻ, hộ gia đình
Phần lớn các tiệm đồ si truyền thống hoạt động dưới hình thức hộ kinh doanh cá thể hoặc sạp chợ truyền thống.
Đối với các vi phạm về nhãn mác hoặc không rõ nguồn gốc ở quy mô nhỏ, mức phạt hành chính bằng tiền dao động từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng. Mức phạt này chưa đủ sức răn đe so với lợi nhuận "một vốn bốn lời" của ngành hàng này.
4. Sự bùng nổ của mô hình trực tuyến (Online)
Trào lưu livestream bán đồ si trên các nền tảng mạng xã hội và thương mại điện tử giúp các chủ shop không cần mở cửa hàng vật lý. Họ có thể chốt hàng nghìn đơn tại các kho kín, gây khó khăn cho việc quản lý địa điểm kinh doanh của cơ quan chức năng.
5. Nhu cầu tiêu dùng và xu hướng "Sống xanh"
Thay đổi nhận thức: Thời trang secondhand không còn bị xem là dành cho người thu nhập thấp. Giới trẻ (đặc biệt là Gen Z) coi đây là phong cách sống bền vững, bảo vệ môi trường và săn tìm hàng "độc bản". Cầu có thì cung sẽ tự động tìm cách đáp ứng.