Minh Phương
Thành viên nổi tiếng
Đặc nhiệm Mỹ đã thành công trong chiến dịch tấn công Venezuela, nhưng cách đây 55 năm, tại Việt Nam, họ đã thất bại.
Đặc nhiệm Mỹ từng tập kích ngay sát thủ đô Hà Nội thế nào?
Vụ tập kích Sơn Tây, mật danh của quân đội Mỹ là chiến dịch Bờ Biển Ngà (Operation Ivory Coast), là cuộc tập kích của quân đội Mỹ bằng máy bay trực thăng vào một trại giam ở ngoại ô phía tây thị xã Sơn Tây, cách Thủ đô Hà Nội 30 km đường chim bay, diễn ra vào đêm ngày 20 rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1970 nhằm giải thoát số phi công Mỹ đã bị quân đội và người dân miền Bắc Việt Nam bắt làm tù binh trong cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc do Mỹ phát động và thực hiện. Vụ tập kích này được phía Mỹ gọi là "Cuộc hành quân Đặc nhiệm Kingpin POW". Lực lượng đặc nhiệm tham gia gồm 56 quân nhân Mỹ được chọn từ lực lượng đặc biệt số 6 và số 7 tại Trung tâm Chiến tranh đặc biệt Lục quân Hoa Kỳ ở căn cứ Fort Brag, tiểu bang Bắc Carolina và ở Fort Beening, tiểu bang Georgia.
Để thực hiện cuộc tập kích này, biệt kích Mỹ đã trải qua 170 lần diễn tập với sự tham gia của hơn 100 lính đặc nhiệm, 28 máy bay, gần 20 phi công trực thăng giỏi nhất của Mỹ. Nhưng vụ tập kích không đạt được mục tiêu do toàn bộ tù binh Mỹ đã được đưa đến một trại giam khác trước đó do rò rỉ tin tức tình báo từ phía Mỹ. Do sai sót này nên Mỹ đã cải tổ Cơ quan tình báo một năm sau đó.
Ảnh máy bay trực thăng tham gia chiến dịch giải cứu phi công ở Sơn Tây bị hư hỏng và bỏ lại.
Sau khi xác định được vị trí của trại giam tù binh Sơn Tây, Không quân Mỹ tiến hành nhiều chuyến bay thám sát, chụp ảnh khu trại giam và xung quanh. Trại giam tù binh Mỹ Sơn Tây hình vuông, mỗi chiều dài 45 mét, xung quanh có tường cao 2 mét với dây kẽm gai. Trại nằm bên bờ sông Tích, xung quanh trại là ruộng lúa nước, tù binh Mỹ được ở trong bốn dãy nhà lán trại cấp 4, với ba vọng gác bao quanh tường rào của trại. Vị trí của trại cách Hà Nội 30 km đường chim bay. Trại giam giữ khoảng 55 tù binh Mỹ là phi công.
Đêm ngày 20 tháng 11 năm 1970, nhóm đặc nhiệm không mặc quân phục và cũng không đeo phù hiệu của bất kỳ đơn vị nào của Quân đội Hoa Kỳ, được tập kết tại Sân bay quân sự Thakhi, Thái Lan. Tổng cộng có hơn 100 chiếc máy bay đủ loại: trực thăng, C-130, A1, F-105… được cất cánh từ 5 căn cứ không quân từ Thái Lan, 3 tàu sân bay tại vịnh Bắc bộ tham gia chiến dịch này. Một số tốp thả pháo sáng ở Hải Phòng để đánh lạc hướng lực lượng phòng không, tạo điều kiện cho trực thăng chở quân tập kích Mỹ thâm nhập. Lúc 23 giờ ngày 20 tháng 11 năm 1970, năm máy bay lên thẳng chở quân tập kích rời sân bay Udon, Thái Lan bay vào miền bắc Việt Nam, có nhiều máy bay dẫn đường, tiếp dầu, hộ tống. 103 biệt kích Mỹ được 3 chiếc trực thăng cỡ lớn HH-53 chở đến mục tiêu. Cùng đi với 3 trực thăng này còn có 1 chiếc C-130 dẫn đường cùng 2 chiếc C-141 dự kiến sẽ chở tù binh từ Sơn Tây về.
Vào 2 giờ ngày 21 tháng 11 năm 1970, các máy bay đáp xuống và đổ quân ở khu vực tập kích, trong đó một chiếc hạ ngay xuống sân trại giam. Lính đặc nhiệm phá khóa, đột nhập vào từng buồng giam, hầu hết các phòng đều trống không. Nhưng trong một căn buồng nhỏ, toán biệt kích thấy 6 người đàn ông không có vũ trang đang cởi trần ngủ, đây là nhóm gác trông coi trại giam sau khi tù binh đã chuyển đi nơi khác. Lính Mỹ xả súng giết cả sáu người. Sau khoảng nửa giờ tấn công vô ích, quân Mỹ đã lên máy bay rút về căn cứ, với thiệt hại là một trực thăng HH-3 bị vướng vào cây, không bay lên được và bị lính Mỹ ném thuốc nổ phá hủy, 2 chiếc F-105 thuộc phi đội đánh lạc hướng bị thiệt hại do trúng tên lửa phòng không. Đây là trận tập kích táo bạo, liều lĩnh, được lên kế hoạch đến từng chi tiết của không quân Mỹ, nhưng đã thất bại và không đạt được mục tiêu đề ra.
Điều quân đội Mỹ không biết, đó là ngay từ sớm, an ninh và tình báo Việt Nam đã nắm được sơ bộ về vụ tập kích này từ giữa tháng 10/1970, rằng Mỹ sắp tập kích vào phía Tây Hà Nội để giải cứu tù binh phi công. Lãnh đạo Bộ Công an quyết định chuyển tù nhân đến 1 trại dự bị nằm cách đó 15 km và bố trí một lực lượng mai phục ở trại. May mắn cho toán đặc nhiệm Mỹ là vì không biết chính xác ngày giờ cuộc tập kích, nên sau khi chờ mấy tuần không thấy, tưởng Mỹ đã từ bỏ kế hoạch nên bộ đội Việt Nam đã rút đi.
Đặc nhiệm Mỹ từng tập kích ngay sát thủ đô Hà Nội thế nào?
Vụ tập kích Sơn Tây, mật danh của quân đội Mỹ là chiến dịch Bờ Biển Ngà (Operation Ivory Coast), là cuộc tập kích của quân đội Mỹ bằng máy bay trực thăng vào một trại giam ở ngoại ô phía tây thị xã Sơn Tây, cách Thủ đô Hà Nội 30 km đường chim bay, diễn ra vào đêm ngày 20 rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1970 nhằm giải thoát số phi công Mỹ đã bị quân đội và người dân miền Bắc Việt Nam bắt làm tù binh trong cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc do Mỹ phát động và thực hiện. Vụ tập kích này được phía Mỹ gọi là "Cuộc hành quân Đặc nhiệm Kingpin POW". Lực lượng đặc nhiệm tham gia gồm 56 quân nhân Mỹ được chọn từ lực lượng đặc biệt số 6 và số 7 tại Trung tâm Chiến tranh đặc biệt Lục quân Hoa Kỳ ở căn cứ Fort Brag, tiểu bang Bắc Carolina và ở Fort Beening, tiểu bang Georgia.
Để thực hiện cuộc tập kích này, biệt kích Mỹ đã trải qua 170 lần diễn tập với sự tham gia của hơn 100 lính đặc nhiệm, 28 máy bay, gần 20 phi công trực thăng giỏi nhất của Mỹ. Nhưng vụ tập kích không đạt được mục tiêu do toàn bộ tù binh Mỹ đã được đưa đến một trại giam khác trước đó do rò rỉ tin tức tình báo từ phía Mỹ. Do sai sót này nên Mỹ đã cải tổ Cơ quan tình báo một năm sau đó.
Sau khi xác định được vị trí của trại giam tù binh Sơn Tây, Không quân Mỹ tiến hành nhiều chuyến bay thám sát, chụp ảnh khu trại giam và xung quanh. Trại giam tù binh Mỹ Sơn Tây hình vuông, mỗi chiều dài 45 mét, xung quanh có tường cao 2 mét với dây kẽm gai. Trại nằm bên bờ sông Tích, xung quanh trại là ruộng lúa nước, tù binh Mỹ được ở trong bốn dãy nhà lán trại cấp 4, với ba vọng gác bao quanh tường rào của trại. Vị trí của trại cách Hà Nội 30 km đường chim bay. Trại giam giữ khoảng 55 tù binh Mỹ là phi công.
Đêm ngày 20 tháng 11 năm 1970, nhóm đặc nhiệm không mặc quân phục và cũng không đeo phù hiệu của bất kỳ đơn vị nào của Quân đội Hoa Kỳ, được tập kết tại Sân bay quân sự Thakhi, Thái Lan. Tổng cộng có hơn 100 chiếc máy bay đủ loại: trực thăng, C-130, A1, F-105… được cất cánh từ 5 căn cứ không quân từ Thái Lan, 3 tàu sân bay tại vịnh Bắc bộ tham gia chiến dịch này. Một số tốp thả pháo sáng ở Hải Phòng để đánh lạc hướng lực lượng phòng không, tạo điều kiện cho trực thăng chở quân tập kích Mỹ thâm nhập. Lúc 23 giờ ngày 20 tháng 11 năm 1970, năm máy bay lên thẳng chở quân tập kích rời sân bay Udon, Thái Lan bay vào miền bắc Việt Nam, có nhiều máy bay dẫn đường, tiếp dầu, hộ tống. 103 biệt kích Mỹ được 3 chiếc trực thăng cỡ lớn HH-53 chở đến mục tiêu. Cùng đi với 3 trực thăng này còn có 1 chiếc C-130 dẫn đường cùng 2 chiếc C-141 dự kiến sẽ chở tù binh từ Sơn Tây về.
Vào 2 giờ ngày 21 tháng 11 năm 1970, các máy bay đáp xuống và đổ quân ở khu vực tập kích, trong đó một chiếc hạ ngay xuống sân trại giam. Lính đặc nhiệm phá khóa, đột nhập vào từng buồng giam, hầu hết các phòng đều trống không. Nhưng trong một căn buồng nhỏ, toán biệt kích thấy 6 người đàn ông không có vũ trang đang cởi trần ngủ, đây là nhóm gác trông coi trại giam sau khi tù binh đã chuyển đi nơi khác. Lính Mỹ xả súng giết cả sáu người. Sau khoảng nửa giờ tấn công vô ích, quân Mỹ đã lên máy bay rút về căn cứ, với thiệt hại là một trực thăng HH-3 bị vướng vào cây, không bay lên được và bị lính Mỹ ném thuốc nổ phá hủy, 2 chiếc F-105 thuộc phi đội đánh lạc hướng bị thiệt hại do trúng tên lửa phòng không. Đây là trận tập kích táo bạo, liều lĩnh, được lên kế hoạch đến từng chi tiết của không quân Mỹ, nhưng đã thất bại và không đạt được mục tiêu đề ra.
Điều quân đội Mỹ không biết, đó là ngay từ sớm, an ninh và tình báo Việt Nam đã nắm được sơ bộ về vụ tập kích này từ giữa tháng 10/1970, rằng Mỹ sắp tập kích vào phía Tây Hà Nội để giải cứu tù binh phi công. Lãnh đạo Bộ Công an quyết định chuyển tù nhân đến 1 trại dự bị nằm cách đó 15 km và bố trí một lực lượng mai phục ở trại. May mắn cho toán đặc nhiệm Mỹ là vì không biết chính xác ngày giờ cuộc tập kích, nên sau khi chờ mấy tuần không thấy, tưởng Mỹ đã từ bỏ kế hoạch nên bộ đội Việt Nam đã rút đi.
Nguồn: Dân Việt