Phạt tài xế không giữ khoảng cách: Siết an toàn thế nào để không bị cho là máy móc?

D
Phuong Chi
Phản hồi: 0

Phuong Chi

Thành viên nổi tiếng
Việc CSGT bắt đầu xử phạt lỗi không giữ khoảng cách an toàn trên cao tốc đang nhận được sự quan tâm của nhiều tài xế. Khi mức phạt có thể lên tới hàng triệu đồng và bị trừ điểm giấy phép lái xe, câu hỏi đặt ra không chỉ là phạt có đủ sức răn đe hay không, mà còn là làm thế nào để quy định được thực hiện chính xác, minh bạch và phù hợp với điều kiện giao thông thực tế.

1787904365455.png


Từ ngày 27/8, lực lượng CSGT bắt đầu xử lý lỗi không tuân thủ khoảng cách an toàn đối với xe chạy liền trước trên tuyến Pháp Vân - Cầu Giẽ - Cao Bồ - Mai Sơn - Quốc lộ 45 - Nghi Sơn. Việc xử lý được thực hiện thông qua hệ thống camera, trong bối cảnh tuyến đường này ghi nhận nhiều vụ tai nạn liên quan đến lỗi không giữ khoảng cách.

Theo Cục CSGT, từ đầu năm 2026 đến nay, trên tuyến Pháp Vân - Nghi Sơn xảy ra 8 vụ tai nạn do không giữ khoảng cách an toàn, khiến 1 người tử vong, 18 người bị thương và 34 ô tô hư hỏng. Tổng thiệt hại tài sản được ước tính hơn 2 tỷ đồng.

Những con số này cho thấy đây không phải lỗi vi phạm mang tính hình thức.

Không giữ khoảng cách không chỉ là “bám đuôi”

Ở tốc độ cao, khoảng cách giữa hai phương tiện chính là khoảng thời gian để tài xế phát hiện nguy hiểm, phản ứng và phanh xe.

Theo Thông tư 38/2024/TT-BGTVT, trong điều kiện đường khô ráo, tầm nhìn bảo đảm, khoảng cách an toàn được quy định theo tốc độ: 35 m khi chạy 60 km/h; 55 m khi chạy trên 60 đến 80 km/h; 70 m khi chạy trên 80 đến 100 km/h; và 100 m khi chạy trên 100 đến 120 km/h. Khi trời mưa, có sương mù, đường trơn trượt hoặc tầm nhìn hạn chế, tài xế phải chủ động tăng khoảng cách.

Điều này có nghĩa khoảng cách an toàn không phải một con số được đặt ra tùy ý.

Một chiếc xe chạy 100 km/h di chuyển gần 28 m chỉ trong một giây. Nếu xe phía trước bất ngờ phanh gấp, tài xế phía sau phải mất thời gian nhận biết, phản ứng rồi mới bắt đầu phanh. Với xe tải nặng, xe đầu kéo hay xe khách chở đông người, quãng đường cần thiết để giảm tốc còn là vấn đề đáng lưu ý.

Một khoảng trống tưởng như “rộng” bằng mắt thường vì thế có thể nhanh chóng biến mất khi hai phương tiện cùng chạy ở tốc độ cao.

Vì sao vẫn có tâm lý “khó đo bằng mắt”?

Điểm dễ gây tranh luận nằm ở chỗ: tài xế làm thế nào biết chính xác mình đang cách xe phía trước 55 m, 70 m hay 100 m?

Đây cũng là lý do việc xử lý bằng hình ảnh, camera và các vị trí đã được tổ chức giao thông rõ ràng có ý nghĩa quan trọng.

Cục CSGT cho biết việc ghi nhận vi phạm được thực hiện tại những đoạn cao tốc có tổ chức giao thông rõ ràng, có vạch kẻ xác định khoảng cách an toàn và có camera ghi nhận hình ảnh. Tài xế vi phạm được cho xem lại clip, hình ảnh trước khi lập biên bản. Cách làm này giúp người điều khiển phương tiện trực tiếp nhìn lại hành vi của mình và tăng tính khách quan trong xử lý.

Bởi với một lỗi liên quan đến khoảng cách, việc chỉ nói rằng xe “đi quá gần” là chưa đủ thuyết phục. Người lái cần biết vi phạm ở đâu, khoảng cách thực tế là bao nhiêu, hình ảnh ghi nhận như thế nào và căn cứ xử phạt là gì.

Phạt nặng để răn đe, nhưng không nên chỉ dừng ở phạt

Theo quy định hiện hành, tài xế ô tô không tuân thủ khoảng cách an toàn với xe phía trước khi chạy trên cao tốc có thể bị phạt từ 4-6 triệu đồng và trừ 2 điểm giấy phép lái xe. Nếu hành vi dẫn tới tai nạn giao thông, mức phạt có thể tăng lên 20-22 triệu đồng và bị trừ 10 điểm giấy phép lái xe.

Mức xử phạt cao là cần thiết trong bối cảnh vi phạm có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Nhưng nếu mục tiêu cuối cùng là giảm tai nạn, phạt tiền chỉ nên là một phần của giải pháp.

Quan trọng hơn là hình thành thói quen lái xe an toàn.

Với tài xế xe khách, xe tải, xe đầu kéo - những phương tiện có nguy cơ gây hậu quả lớn khi xảy ra va chạm - doanh nghiệp vận tải cũng cần coi việc duy trì khoảng cách là một tiêu chí trong quản lý lái xe, thay vì chỉ nhắc nhở khi tài xế bị CSGT xử phạt.

Thế nào là xử lý nghiêm nhưng không máy móc?

Một chính sách giao thông muốn được người dân đồng thuận cần đáp ứng ít nhất ba yếu tố: đúng luật, có bằng chứng và phù hợp thực tế.

Thứ nhất, việc xử lý phải dựa trên quy định rõ ràng. Những đoạn đường được áp dụng xử phạt cần có tổ chức giao thông, biển báo và điều kiện quan sát phù hợp.

Thứ hai, bằng chứng phải đủ rõ để người vi phạm có thể hiểu mình sai ở đâu. Camera không chỉ nên là công cụ “ghi lỗi”, mà còn phải giúp chứng minh hành vi một cách khách quan.

Thứ ba, cần phân biệt giữa việc cố tình bám sát xe phía trước với những tình huống giao thông diễn biến bất ngờ. Trên thực tế, xe phía trước có thể đột ngột giảm tốc, phương tiện khác chuyển làn hoặc mật độ giao thông thay đổi. Quy định cũng đã tính đến yếu tố điều kiện đường sá, thời tiết và tầm nhìn khi yêu cầu tài xế chủ động điều chỉnh khoảng cách.

Nói cách khác, nghiêm không đồng nghĩa với máy móc.

Nghiêm là xử lý đúng những hành vi thực sự nguy hiểm, dựa trên bằng chứng rõ ràng và áp dụng thống nhất. Còn máy móc là chỉ nhìn vào một con số mà bỏ qua bối cảnh giao thông, điều kiện đường sá và khả năng nhận biết của người lái.

Một khoảng cách đủ an toàn đáng giá hơn một khoản tiền phạt

8 vụ tai nạn, 1 người chết, 18 người bị thương và hơn 2 tỷ đồng thiệt hại trên một tuyến cao tốc trong chưa đầy một năm là lời cảnh báo đáng suy nghĩ.

Vì vậy, việc CSGT tăng cường xử lý lỗi không giữ khoảng cách là cần thiết. Nhưng hiệu quả thực sự của chính sách sẽ không được đo bằng số biên bản được lập, mà bằng việc số vụ tai nạn giảm bao nhiêu và có bao nhiêu tài xế hình thành được thói quen giữ khoảng cách.

Một tài xế nhìn thấy camera rồi chủ động nhả ga, tạo thêm khoảng trống phía trước có thể chưa tạo ra một khoản tiền phạt nào cho ngân sách. Nhưng nếu chính khoảng trống đó giúp tránh được một vụ va chạm, thì đó mới là kết quả đáng giá nhất của việc xử lý vi phạm.

Theo bạn, xử phạt lỗi không giữ khoảng cách trên cao tốc nên tập trung vào mức phạt nặng hay cần tăng cảnh báo, hướng dẫn để tài xế dễ chủ động tuân thủ hơn?
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Back
Top