Ánh Bình Minh
Thành viên nổi tiếng
Hai lần vượt lên dẫn trước, được hưởng phạt đền nhưng sút hỏng, rồi hai lần chứng kiến bóng từ chân cầu thủ Thái Lan đi vào lưới nhà. Trận hòa 2-2 tại Mỹ Đình khiến Thái Lan mất chức vô địch ASEAN Cup 2026 với tổng tỷ số 2-4. Sau trận, truyền thông và dư luận Thái Lan không chỉ tiếc nuối mà còn đặt câu hỏi về những sai lầm đã khiến đội nhà tự đánh mất cơ hội.
Một trận đấu mà Thái Lan đã ở rất gần hy vọng
Trước khi bước vào trận chung kết lượt về, Thái Lan hiểu rằng họ không còn nhiều lựa chọn. Thất bại 0-2 trên sân nhà ở lượt đi buộc đội bóng xứ Chùa vàng phải thắng với cách biệt ít nhất hai bàn nếu muốn đưa cuộc đua vô địch trở lại vạch xuất phát.
Và họ đã khởi đầu đúng như kỳ vọng.
Phút 12, Yotsakon Burapha ghi bàn mở tỷ số, thắp lại hy vọng cho Thái Lan. Khi ấy, khoảng cách tổng tỷ số được rút xuống còn 1-2 và đội khách chỉ cần thêm một bàn để san bằng cách biệt.
Nhưng thay vì tận dụng đà hưng phấn, Thái Lan lại bỏ lỡ một trong những cơ hội quan trọng nhất trận đấu.
Phút 49, Kakana Khamyok được trao cơ hội trên chấm phạt đền. Nếu thành công, Thái Lan sẽ san bằng tổng tỷ số 2-2. Tuy nhiên, cú sút của Kakana đi vọt xà ngang. Theo AFC, đây là một trong những bước ngoặt quyết định của trận chung kết.
Chỉ ba phút sau, Việt Nam gỡ hòa 1-1 khi cú dứt điểm của Đỗ Hoàng Hên chạm cột rồi bật vào người thủ môn Chatchai Bootprom đi vào lưới.
Từ chỗ có cơ hội san bằng tổng tỷ số, Thái Lan lại rơi vào tình thế phải ghi thêm hai bàn.
“Tự bắn vào chân mình”
Cách truyền thông Thái Lan mô tả trận đấu cho thấy một cảm giác khá đặc biệt: Thái Lan không đơn thuần bị Việt Nam đánh bại mà đã tự đánh mất những cơ hội rất lớn.
Tờ Daily News của Thái Lan đặt trọng tâm vào đúng ba chi tiết: Thái Lan hai lần dẫn trước, hai lần phản lưới nhà và một lần sút hỏng phạt đền.
Đó là một cách nhìn khá cô đọng về bi kịch của đội bóng xứ Chùa vàng.
Thái Lan đã ghi hai bàn, nhưng cuối cùng không có bàn thắng nào đủ để giúp họ vô địch. Ngược lại, hai pha bóng do chính cầu thủ Thái Lan đưa vào lưới nhà lại trực tiếp giúp Việt Nam bảo vệ chức vô địch.
Báo SiamSport cũng thuật lại đầy đủ nghịch lý này: phút 52, cú sút của Hoàng Hên chạm cột rồi đổi hướng sau khi chạm người Chatchai; đến phút 85, Wanchai Jarunongkran ghi bàn giúp Thái Lan dẫn 2-1; nhưng chính Wanchai lại phản lưới ở phút 90+3, khép lại hy vọng đưa trận đấu vào hiệp phụ.
Nếu chỉ nhìn bảng tỷ số, đây là trận hòa 2-2. Nhưng với người Thái, đó là một trận đấu mà đội nhà hai lần tự đánh mất lợi thế ngay trước cửa thiên đường.
Quả phạt đền trở thành “giá như” lớn nhất
Trong các tình huống được nhắc lại sau trận, cú sút của Kakana có lẽ là khoảnh khắc khiến người hâm mộ Thái Lan tiếc nuối nhất.
Thái Lan khi ấy đang dẫn 1-0. Nếu Kakana ghi bàn, tổng tỷ số sẽ là 2-2 và thế trận hoàn toàn có thể thay đổi.
Nhưng cú sút vọt xà đã biến cơ hội vàng thành bước ngoặt ngược lại.
Sau đó chỉ vài phút, Việt Nam ghi bàn và lấy lại khoảng cách hai bàn ở tổng tỷ số.
Điều đáng nói là đây không phải một quả phạt đền ở thời điểm trận đấu đã an bài. Nó đến đúng lúc Thái Lan đang có cơ hội lớn nhất để biến lợi thế tinh thần thành một cuộc lội ngược dòng thực sự.
Bởi vậy, trong cách nhìn của AFC và truyền thông Thái Lan, quả phạt đền hỏng trở thành một trong những khoảnh khắc quyết định chức vô địch.
Chatchai: tội đồ hay chỉ là nạn nhân của một pha bóng không may?
Bàn gỡ 1-1 của Việt Nam cũng tạo ra tranh luận.
Cú sút của Đỗ Hoàng Hên đập cột rồi bật vào người Chatchai Bootprom. Bóng đổi hướng và đi vào lưới, khiến thủ môn Thái Lan gần như không có cơ hội sửa sai.
Trong dư luận Thái Lan, đây là tình huống khó có thể quy hoàn toàn trách nhiệm cho Chatchai.
Bởi cú sút có lực mạnh, bóng bật ra ở khoảng cách rất gần và hướng đi thay đổi đột ngột. Thủ môn có thể bị xem là người cuối cùng chạm bóng, nhưng bản chất tình huống mang nhiều yếu tố không may.
Điều này cũng cho thấy một nghịch lý của bóng đá: có những sai lầm không phải do một cầu thủ chơi tệ, nhưng vẫn có thể quyết định cả một danh hiệu.
Và rồi Wanchai trở thành nhân vật bi kịch nhất trận
Nếu Chatchai là người hứng chịu bàn phản lưới đầu tiên, Wanchai Jarunongkran mới là nhân vật có câu chuyện cay đắng nhất.
Phút 85, Wanchai ghi bàn nâng tỷ số lên 2-1. Bàn thắng đưa Thái Lan trở lại gần giấc mơ lội ngược dòng.
Khi ấy, chỉ còn khoảng năm phút thi đấu chính thức cộng thêm thời gian bù giờ. Thái Lan cần thêm một bàn nữa để đưa tổng tỷ số về 3-3.
Nhưng ở phút 90+3, chính Wanchai lại phản lưới nhà.
Theo trang chính thức của ASEAN, pha bóng này đã chấm dứt hy vọng của Thái Lan về một bàn thắng muộn có thể đưa trận đấu vào hiệp phụ.
Với Wanchai, chỉ trong khoảng 10 phút, anh đi từ người hùng thành tội đồ.
Đó cũng là hình ảnh cô đọng nhất cho thất bại của Thái Lan tại Mỹ Đình.
Báo Thái Lan không chỉ trách cầu thủ
Sau trận, HLV Anthony Hudson không đổ lỗi cho các học trò.
Matichon dẫn lời nhà cầm quân người Anh rằng ông tự hào về các cầu thủ vì họ đã chiến đấu đến phút cuối, dù rất tiếc khi không thể giành chức vô địch.
Daily News cũng nhấn mạnh rằng Hudson phải đối mặt với nhiều chỉ trích kể từ khi bắt đầu công việc nhưng vẫn đưa Thái Lan vào đến trận chung kết.
Điều này tạo ra một sắc thái đáng chú ý trong dư luận Thái Lan: thất bại trước Việt Nam không hoàn toàn được nhìn theo hướng “HLV đã thất bại”, mà còn có quan điểm cho rằng đội bóng vẫn đang trong quá trình xây dựng và thế hệ cầu thủ trẻ là cơ sở cho tương lai.
ESPN cũng đưa ra đánh giá tương đối tích cực về tương lai của bóng đá Thái Lan sau thất bại, cho rằng đội bóng này vẫn có triển vọng dù bỏ lỡ chức vô địch.
Tuy nhiên, dù Hudson bảo vệ các học trò, trận chung kết chắc chắn sẽ khiến người Thái mổ xẻ một số quyết định chiến thuật.
Đội tuyển Thái Lan đã tạo ra đủ cơ hội để hy vọng, nhưng khả năng tận dụng thời điểm quyết định lại không tốt.
Quả phạt đền bị bỏ lỡ là ví dụ rõ nhất. Sau đó, đội bóng hai lần vượt lên dẫn trước nhưng không thể bảo toàn lợi thế. Điều này đặt ra câu hỏi về khả năng kiểm soát trận đấu khi chịu áp lực.
Đặc biệt, sau khi dẫn 2-1 ở phút 85, Thái Lan lẽ ra phải vừa duy trì sức ép vừa hạn chế tối đa khoảng trống phía sau hàng thủ. Nhưng chính trong thời điểm ấy, họ để Việt Nam có cơ hội và nhận bàn thua quyết định ở phút bù giờ.
Người Thái vẫn dành sự tôn trọng cho Việt Nam
Bên cạnh những lời tiếc nuối, một điểm đáng chú ý trong phản ứng của truyền thông Thái Lan là sự thừa nhận dành cho Việt Nam.
SiamSport ghi nhận Việt Nam đã tận dụng lợi thế 2-0 từ lượt đi và bảo vệ thành công chức vô địch sau trận hòa 2-2.
Điều này rất quan trọng. Bởi nếu chỉ nhìn vào hai bàn phản lưới, có thể cho rằng Việt Nam “may mắn”. Nhưng trận chung kết được quyết định qua hai lượt đấu, và Việt Nam đã thắng 2-0 ngay tại Bangkok trước khi trở về Hà Nội.
Nói cách khác, Thái Lan có thể tiếc vì những sai lầm ở Mỹ Đình, nhưng lợi thế mà Việt Nam có được không phải tự nhiên xuất hiện.
Đội bóng của ông Kim Sang-sik đã tạo ra khoảng cách đó từ trận lượt đi.
“Thua vì Việt Nam hay tự thua?”
Có lẽ đây là câu hỏi lớn nhất sau trận chung kết.
Nếu nhìn theo hướng thứ nhất, Thái Lan đã thua Việt Nam bởi đối thủ biết cách chơi một trận chung kết hai lượt. Việt Nam thắng trên sân khách, sau đó bước vào trận lượt về với lợi thế lớn và không để sức ép khiến mình sụp đổ.
Nếu nhìn theo hướng thứ hai, Thái Lan đã tự đánh mất cơ hội bởi những sai lầm quá đắt giá: một quả phạt đền hỏng, hai bàn phản lưới và một bàn thua ở phút 90+3.
Thực tế có lẽ nằm ở giữa.
Việt Nam không thể kiểm soát việc cầu thủ Thái Lan phản lưới nhà, nhưng họ có thể kiểm soát cách mình thi đấu để duy trì sức ép và khai thác những khoảng trống mà đối phương để lại.
Còn Thái Lan đã tạo ra những thời điểm đủ tốt để lội ngược dòng nhưng không thể biến chúng thành bàn thắng.
Thất bại cay đắng nhưng chưa phải dấu chấm hết
Trận chung kết khép lại với tỷ số 2-2, Việt Nam thắng 4-2 sau hai lượt trận và lần thứ tư đăng quang ASEAN Cup.
Với Thái Lan, đây là thất bại đặc biệt cay đắng bởi họ đã hai lần dẫn trước ở Mỹ Đình, từng đứng trước cơ hội san bằng tổng tỷ số từ chấm phạt đền nhưng cuối cùng vẫn phải nhìn đối thủ nâng cúp.
Tuy nhiên, phản ứng của truyền thông Thái Lan sau trận không hoàn toàn là sự tuyệt vọng.
Hudson nói về niềm tự hào. Matichon nhấn mạnh tinh thần chiến đấu đến phút cuối. Các nguồn truyền thông Thái Lan cũng ghi nhận những triển vọng của đội tuyển trong tương lai.
Có lẽ đó là cách người Thái phải nhìn về thất bại này: đau vì đã ở rất gần, tiếc vì những sai lầm có thể tránh được, nhưng cũng phải thừa nhận rằng Việt Nam đã biết cách biến lợi thế thành chức vô địch.
Một quả phạt đền hỏng có thể được sửa chữa ở trận đấu khác. Một bàn phản lưới có thể chỉ là tai nạn.
Nhưng khi cả hai xuất hiện trong một trận chung kết, và đi kèm thêm một bàn phản lưới ở phút 90+3, chúng trở thành câu chuyện của cả một giải đấu.
Thái Lan đã có cơ hội. Việt Nam đã có chiếc cúp. Và trong mắt người Thái, điều đau nhất có lẽ không phải là thua một đối thủ mạnh, mà là biết rằng họ từng đứng rất gần cơ hội lật ngược thế cờ nhưng tự tay đánh mất nó.
Ảnh chế Thái Lan phản lưới nhà tràn ngập mạng xã hội
Một trận đấu mà Thái Lan đã ở rất gần hy vọng
Trước khi bước vào trận chung kết lượt về, Thái Lan hiểu rằng họ không còn nhiều lựa chọn. Thất bại 0-2 trên sân nhà ở lượt đi buộc đội bóng xứ Chùa vàng phải thắng với cách biệt ít nhất hai bàn nếu muốn đưa cuộc đua vô địch trở lại vạch xuất phát.
Và họ đã khởi đầu đúng như kỳ vọng.
Phút 12, Yotsakon Burapha ghi bàn mở tỷ số, thắp lại hy vọng cho Thái Lan. Khi ấy, khoảng cách tổng tỷ số được rút xuống còn 1-2 và đội khách chỉ cần thêm một bàn để san bằng cách biệt.
Nhưng thay vì tận dụng đà hưng phấn, Thái Lan lại bỏ lỡ một trong những cơ hội quan trọng nhất trận đấu.
Phút 49, Kakana Khamyok được trao cơ hội trên chấm phạt đền. Nếu thành công, Thái Lan sẽ san bằng tổng tỷ số 2-2. Tuy nhiên, cú sút của Kakana đi vọt xà ngang. Theo AFC, đây là một trong những bước ngoặt quyết định của trận chung kết.
Chỉ ba phút sau, Việt Nam gỡ hòa 1-1 khi cú dứt điểm của Đỗ Hoàng Hên chạm cột rồi bật vào người thủ môn Chatchai Bootprom đi vào lưới.
Từ chỗ có cơ hội san bằng tổng tỷ số, Thái Lan lại rơi vào tình thế phải ghi thêm hai bàn.
“Tự bắn vào chân mình”
Cách truyền thông Thái Lan mô tả trận đấu cho thấy một cảm giác khá đặc biệt: Thái Lan không đơn thuần bị Việt Nam đánh bại mà đã tự đánh mất những cơ hội rất lớn.
Tờ Daily News của Thái Lan đặt trọng tâm vào đúng ba chi tiết: Thái Lan hai lần dẫn trước, hai lần phản lưới nhà và một lần sút hỏng phạt đền.
Đó là một cách nhìn khá cô đọng về bi kịch của đội bóng xứ Chùa vàng.
Thái Lan đã ghi hai bàn, nhưng cuối cùng không có bàn thắng nào đủ để giúp họ vô địch. Ngược lại, hai pha bóng do chính cầu thủ Thái Lan đưa vào lưới nhà lại trực tiếp giúp Việt Nam bảo vệ chức vô địch.
Báo SiamSport cũng thuật lại đầy đủ nghịch lý này: phút 52, cú sút của Hoàng Hên chạm cột rồi đổi hướng sau khi chạm người Chatchai; đến phút 85, Wanchai Jarunongkran ghi bàn giúp Thái Lan dẫn 2-1; nhưng chính Wanchai lại phản lưới ở phút 90+3, khép lại hy vọng đưa trận đấu vào hiệp phụ.
Nếu chỉ nhìn bảng tỷ số, đây là trận hòa 2-2. Nhưng với người Thái, đó là một trận đấu mà đội nhà hai lần tự đánh mất lợi thế ngay trước cửa thiên đường.
Quả phạt đền trở thành “giá như” lớn nhất
Trong các tình huống được nhắc lại sau trận, cú sút của Kakana có lẽ là khoảnh khắc khiến người hâm mộ Thái Lan tiếc nuối nhất.
Thái Lan khi ấy đang dẫn 1-0. Nếu Kakana ghi bàn, tổng tỷ số sẽ là 2-2 và thế trận hoàn toàn có thể thay đổi.
Nhưng cú sút vọt xà đã biến cơ hội vàng thành bước ngoặt ngược lại.
Sau đó chỉ vài phút, Việt Nam ghi bàn và lấy lại khoảng cách hai bàn ở tổng tỷ số.
Điều đáng nói là đây không phải một quả phạt đền ở thời điểm trận đấu đã an bài. Nó đến đúng lúc Thái Lan đang có cơ hội lớn nhất để biến lợi thế tinh thần thành một cuộc lội ngược dòng thực sự.
Bởi vậy, trong cách nhìn của AFC và truyền thông Thái Lan, quả phạt đền hỏng trở thành một trong những khoảnh khắc quyết định chức vô địch.
Chatchai: tội đồ hay chỉ là nạn nhân của một pha bóng không may?
Bàn gỡ 1-1 của Việt Nam cũng tạo ra tranh luận.
Cú sút của Đỗ Hoàng Hên đập cột rồi bật vào người Chatchai Bootprom. Bóng đổi hướng và đi vào lưới, khiến thủ môn Thái Lan gần như không có cơ hội sửa sai.
Trong dư luận Thái Lan, đây là tình huống khó có thể quy hoàn toàn trách nhiệm cho Chatchai.
Bởi cú sút có lực mạnh, bóng bật ra ở khoảng cách rất gần và hướng đi thay đổi đột ngột. Thủ môn có thể bị xem là người cuối cùng chạm bóng, nhưng bản chất tình huống mang nhiều yếu tố không may.
Điều này cũng cho thấy một nghịch lý của bóng đá: có những sai lầm không phải do một cầu thủ chơi tệ, nhưng vẫn có thể quyết định cả một danh hiệu.
Và rồi Wanchai trở thành nhân vật bi kịch nhất trận
Nếu Chatchai là người hứng chịu bàn phản lưới đầu tiên, Wanchai Jarunongkran mới là nhân vật có câu chuyện cay đắng nhất.
Phút 85, Wanchai ghi bàn nâng tỷ số lên 2-1. Bàn thắng đưa Thái Lan trở lại gần giấc mơ lội ngược dòng.
Khi ấy, chỉ còn khoảng năm phút thi đấu chính thức cộng thêm thời gian bù giờ. Thái Lan cần thêm một bàn nữa để đưa tổng tỷ số về 3-3.
Nhưng ở phút 90+3, chính Wanchai lại phản lưới nhà.
Theo trang chính thức của ASEAN, pha bóng này đã chấm dứt hy vọng của Thái Lan về một bàn thắng muộn có thể đưa trận đấu vào hiệp phụ.
Với Wanchai, chỉ trong khoảng 10 phút, anh đi từ người hùng thành tội đồ.
Đó cũng là hình ảnh cô đọng nhất cho thất bại của Thái Lan tại Mỹ Đình.
Báo Thái Lan không chỉ trách cầu thủ
Sau trận, HLV Anthony Hudson không đổ lỗi cho các học trò.
Matichon dẫn lời nhà cầm quân người Anh rằng ông tự hào về các cầu thủ vì họ đã chiến đấu đến phút cuối, dù rất tiếc khi không thể giành chức vô địch.
Daily News cũng nhấn mạnh rằng Hudson phải đối mặt với nhiều chỉ trích kể từ khi bắt đầu công việc nhưng vẫn đưa Thái Lan vào đến trận chung kết.
Điều này tạo ra một sắc thái đáng chú ý trong dư luận Thái Lan: thất bại trước Việt Nam không hoàn toàn được nhìn theo hướng “HLV đã thất bại”, mà còn có quan điểm cho rằng đội bóng vẫn đang trong quá trình xây dựng và thế hệ cầu thủ trẻ là cơ sở cho tương lai.
ESPN cũng đưa ra đánh giá tương đối tích cực về tương lai của bóng đá Thái Lan sau thất bại, cho rằng đội bóng này vẫn có triển vọng dù bỏ lỡ chức vô địch.
Tuy nhiên, dù Hudson bảo vệ các học trò, trận chung kết chắc chắn sẽ khiến người Thái mổ xẻ một số quyết định chiến thuật.
Đội tuyển Thái Lan đã tạo ra đủ cơ hội để hy vọng, nhưng khả năng tận dụng thời điểm quyết định lại không tốt.
Quả phạt đền bị bỏ lỡ là ví dụ rõ nhất. Sau đó, đội bóng hai lần vượt lên dẫn trước nhưng không thể bảo toàn lợi thế. Điều này đặt ra câu hỏi về khả năng kiểm soát trận đấu khi chịu áp lực.
Đặc biệt, sau khi dẫn 2-1 ở phút 85, Thái Lan lẽ ra phải vừa duy trì sức ép vừa hạn chế tối đa khoảng trống phía sau hàng thủ. Nhưng chính trong thời điểm ấy, họ để Việt Nam có cơ hội và nhận bàn thua quyết định ở phút bù giờ.
Người Thái vẫn dành sự tôn trọng cho Việt Nam
Bên cạnh những lời tiếc nuối, một điểm đáng chú ý trong phản ứng của truyền thông Thái Lan là sự thừa nhận dành cho Việt Nam.
SiamSport ghi nhận Việt Nam đã tận dụng lợi thế 2-0 từ lượt đi và bảo vệ thành công chức vô địch sau trận hòa 2-2.
Điều này rất quan trọng. Bởi nếu chỉ nhìn vào hai bàn phản lưới, có thể cho rằng Việt Nam “may mắn”. Nhưng trận chung kết được quyết định qua hai lượt đấu, và Việt Nam đã thắng 2-0 ngay tại Bangkok trước khi trở về Hà Nội.
Nói cách khác, Thái Lan có thể tiếc vì những sai lầm ở Mỹ Đình, nhưng lợi thế mà Việt Nam có được không phải tự nhiên xuất hiện.
Đội bóng của ông Kim Sang-sik đã tạo ra khoảng cách đó từ trận lượt đi.
“Thua vì Việt Nam hay tự thua?”
Có lẽ đây là câu hỏi lớn nhất sau trận chung kết.
Nếu nhìn theo hướng thứ nhất, Thái Lan đã thua Việt Nam bởi đối thủ biết cách chơi một trận chung kết hai lượt. Việt Nam thắng trên sân khách, sau đó bước vào trận lượt về với lợi thế lớn và không để sức ép khiến mình sụp đổ.
Nếu nhìn theo hướng thứ hai, Thái Lan đã tự đánh mất cơ hội bởi những sai lầm quá đắt giá: một quả phạt đền hỏng, hai bàn phản lưới và một bàn thua ở phút 90+3.
Thực tế có lẽ nằm ở giữa.
Việt Nam không thể kiểm soát việc cầu thủ Thái Lan phản lưới nhà, nhưng họ có thể kiểm soát cách mình thi đấu để duy trì sức ép và khai thác những khoảng trống mà đối phương để lại.
Còn Thái Lan đã tạo ra những thời điểm đủ tốt để lội ngược dòng nhưng không thể biến chúng thành bàn thắng.
Thất bại cay đắng nhưng chưa phải dấu chấm hết
Trận chung kết khép lại với tỷ số 2-2, Việt Nam thắng 4-2 sau hai lượt trận và lần thứ tư đăng quang ASEAN Cup.
Với Thái Lan, đây là thất bại đặc biệt cay đắng bởi họ đã hai lần dẫn trước ở Mỹ Đình, từng đứng trước cơ hội san bằng tổng tỷ số từ chấm phạt đền nhưng cuối cùng vẫn phải nhìn đối thủ nâng cúp.
Tuy nhiên, phản ứng của truyền thông Thái Lan sau trận không hoàn toàn là sự tuyệt vọng.
Hudson nói về niềm tự hào. Matichon nhấn mạnh tinh thần chiến đấu đến phút cuối. Các nguồn truyền thông Thái Lan cũng ghi nhận những triển vọng của đội tuyển trong tương lai.
Có lẽ đó là cách người Thái phải nhìn về thất bại này: đau vì đã ở rất gần, tiếc vì những sai lầm có thể tránh được, nhưng cũng phải thừa nhận rằng Việt Nam đã biết cách biến lợi thế thành chức vô địch.
Một quả phạt đền hỏng có thể được sửa chữa ở trận đấu khác. Một bàn phản lưới có thể chỉ là tai nạn.
Nhưng khi cả hai xuất hiện trong một trận chung kết, và đi kèm thêm một bàn phản lưới ở phút 90+3, chúng trở thành câu chuyện của cả một giải đấu.
Thái Lan đã có cơ hội. Việt Nam đã có chiếc cúp. Và trong mắt người Thái, điều đau nhất có lẽ không phải là thua một đối thủ mạnh, mà là biết rằng họ từng đứng rất gần cơ hội lật ngược thế cờ nhưng tự tay đánh mất nó.