Mỗi năm đến ngày 23 tháng Chạp, cá chép rồi Ông Công, Ông Táo lại xuất hiện nhiều trong các cuộc nói chuyện, bàn bạc cho mâm cúng của cái Tết Việt. Tưởng như chỉ có trẻ con mới hỏi câu này, nhưng bạn đã biết đáp án chưa, rằng vì sao Ông Táo lại gọi là 'Ông Táo’.
Về tên gọi, theo Tầm nguyên tự điển Việt Nam cho biết “Táo" bắt nguồn từ chữ 灶 (chỉ nơi nhóm lửa, nấu ăn) mà âm Hán Việt hiện hành cũng là “táo", nghĩa là “bếp". Bên cạnh đó, Việt Nam tự điển của Hội Khai Trí Tiến Đức cũng giảng “Táo” nghĩa là “bếp”, “Táo Quân” là thần coi bếp. Vì vậy, “Táo Quân” đơn giản là vị thần coi sóc bếp núc.
Theo quan niệm dân gian, ông Táo là thần bếp, đồng thời là người âm thầm ghi chép mọi việc tốt xấu của các thành viên trong gia đình trong năm. Gian bếp vì thế không chỉ là nơi nấu nướng, mà còn là nơi chứng kiến cách con người đối đãi với nhau trong đời sống thường nhật. Sau đó, đến trưa ngày 23, ông Táo cưỡi cá chép trở về thiên đình báo cáo cho Ngọc Hoàng những việc làm tốt, xấu của gia chủ để thiên đình định đoạt công tội.
Thông thường, lễ cúng Táo Quân sẽ kèm theo ba con cá chép, đây là phương tiện đưa ông Táo về trời. Bởi lẽ trong quan niệm của người Việt, hình ảnh “cá chép hóa rồng” biểu trưng cho ý chí phi thường, sự kiên trì vươn lện, vượt qua khó khăn để đi đến thành công.
Hình ảnh cá chép trong lễ cúng không phải ngẫu nhiên. Cá chép được xem là linh vật có thể hóa rồng, biểu trưng cho ý chí, sự bền bỉ và khát vọng vươn lên. Cá chép trở thành phương tiện đưa ông Táo về trời, đồng thời gửi gắm mong ước một năm mới hanh thông, vượt qua khó khăn và đạt đến điều tốt đẹp.
Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, thần Táo Quân vốn bắt nguồn từ ba vị thần Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ của Trung Quốc. Sau đó, khi đi vào đời sống văn hóa Việt, hình tượng này đã được Việt hóa thành sự tích hai ông một bà, gắn bó mật thiết với gian bếp của mỗi gia đình. Từ đó, ông Táo không chỉ là vị thần du nhập, mà trở thành một phần rất riêng của nếp nhà Việt.Về tên gọi, theo Tầm nguyên tự điển Việt Nam cho biết “Táo" bắt nguồn từ chữ 灶 (chỉ nơi nhóm lửa, nấu ăn) mà âm Hán Việt hiện hành cũng là “táo", nghĩa là “bếp". Bên cạnh đó, Việt Nam tự điển của Hội Khai Trí Tiến Đức cũng giảng “Táo” nghĩa là “bếp”, “Táo Quân” là thần coi bếp. Vì vậy, “Táo Quân” đơn giản là vị thần coi sóc bếp núc.
Theo quan niệm dân gian, ông Táo là thần bếp, đồng thời là người âm thầm ghi chép mọi việc tốt xấu của các thành viên trong gia đình trong năm. Gian bếp vì thế không chỉ là nơi nấu nướng, mà còn là nơi chứng kiến cách con người đối đãi với nhau trong đời sống thường nhật. Sau đó, đến trưa ngày 23, ông Táo cưỡi cá chép trở về thiên đình báo cáo cho Ngọc Hoàng những việc làm tốt, xấu của gia chủ để thiên đình định đoạt công tội.
Hình ảnh cá chép trong lễ cúng không phải ngẫu nhiên. Cá chép được xem là linh vật có thể hóa rồng, biểu trưng cho ý chí, sự bền bỉ và khát vọng vươn lên. Cá chép trở thành phương tiện đưa ông Táo về trời, đồng thời gửi gắm mong ước một năm mới hanh thông, vượt qua khó khăn và đạt đến điều tốt đẹp.
Đính kèm
Sửa lần cuối:
