Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Anh chê quê tôi nghèo nàn lạc hậu, nên dù đến ngày giỗ bố tôi anh vẫn chẳng chịu về thắp lấy cho ông một nén nhang.
Vợ chồng lấy nhau gần 15 năm, có với nhau 2 năm con, nhưng nhường như số lần anh về thăm gia đình tôi có thể đếm trên đầu ngón tay. Lúc thì anh đưa là lý do này, lý do nọ, có khi anh nói thẳng vào mặt tôi “về đó làm gì, vừa bẩn thỉu lại lạc hậu, vớ cái gì cũng không có, làm sao mà sống”. Bất đắc dĩ lắm anh mới hạ mình về thăm gia đình bố mẹ vợ một lần, tôi buồn và thất vọng về chồng mình vô cùng.
Tôi sinh ra ở vùng núi phía bắc, quê tôi còn rất nghèo, cuộc sống vẫn còn hết sức khó khăn và lạc hậu, bố mẹ tôi dù nghèo nhưng vẫn luôn cố gắng chăm lo cho con học đến nơi đến chốn. Tôi đỗ đại học ở thủ đô vừa là niềm tự hào và cũng là gánh nặng đè lên vai bố mẹ tôi gấp bội, 2 đứa em sau cũng chỉ học đến cấp 3 rồi nghỉ học để cho tôi học tiếp, vì chúng không muốn bố mẹ phải oằn lưng ra để nuôi chúng tôi ăn học.
Xuống đây học thì tôi gặp và yêu chồng mình bây giờ, chồng tôi là người thành phố, vốn rất sạch sẽ. Trong thời gian yêu cho đến khi cưới anh chỉ về nhà tôi đúng 3 lần, lần đầu ra mắt và sau đó là cưới hỏi. Lúc đầu tôi cũng không trách chồng, vì quên tôi nghèo, nhà lại không có điều kiện nên việc ăn uống và sinh hoạt cũng có nhiều hạn chế, mà anh vốn quen chăn ấm, đệm êm, ăn sung mặc sướng đã quen, anh không chịu được khổ.
Lấy nhau về, ngày lễ ngày tết anh luôn lấy lý do để không về nhà vợ, lúc thì việc cơ quan, công tác rồi ốm, mệt thế này, thế kìa, chồng không muốn về tôi cũng chẳng ép được. Nhiều lúc tôi có ý trách móc thì anh bảo anh bận công việc chứ có phải rảnh ràng gì đâu. Mấy lần ngày nghỉ lễ 30/4 tôi tính đưa con về nhà bà ngoài chơi mấy ngày, bảo chồng thì anh nhất quyết từ chối “về nhà em chán lắm, mở mắt ra là thấy rừng với núi, nhà cửa thì chật chội, có tiền cũng chả có gì mà mua để ăn, anh không về đâu, em muốn về thì về đi”. Mỗi lần về quê mà có cỗ, là chồng lại mặt nhăn mày nhõ, rồi chê bai “thế này mà cũng gọi là cỗ sao”. Tôi góp ý với anh, ở quê nghèo chỉ làm thế thôi, anh chịu khó ngồi với mọi người, thế nhưng sau mỗi lần đó là anh lại chê này chê nọ, nào là không ngon, nào là nhìn bẩn thỉu…
Buồn nhất là lần nào về một mình là bố mẹ lại hỏi, sao chồng con không về, lúc đầu tôi cũng lấy lí do là chồng bận, nhưng rồi ông bà chắc cũng hiểu nên không hỏi nữa. Tuy không nói, nhưng tôi biết bố mẹ mình cũng chạnh lòng lắm, nhiều lúc tôi thấy rất buồn và xấu hổ với bố mẹ mình mà không biết phải nói sao.

Năm ngoái, bố tôi mất vì bị bệnh, lúc đầu anh tính chỉ để mẹ con tôi về, nhưng sau đó vì bố mẹ chồng cũng nói nên bất đắc dĩ anh mới về chịu về. 3 ngày bố tôi xong anh đòi xuống Hà Nội ngay với lý do phải đi làm và bảo tôi ở lại đó thêm 1 tuần.
Đến ngày giỗ đầu của bố tôi, anh nhất quyết không chịu về, rồi bảo mỗi mình tôi về là đủ, anh ở nhà chăm con. Tôi bước lên xe mà rơi nước mắt, chồng tôi quá đáng đến thế là cũng, tôi đi làm dâu mười mấy năm trời, gia đình chồng chưa bao giờ phàn nàn một lời về tôi, mọi thứ bên gia đình chồng tôi đều quan tâm và làm một cách chu đáo, còn anh, ngay cả ngày giỗ đầu của bố vợ anh cũng không chịu về chỉ vì sợ bẩn, sợ khổ. Càng ngày tôi càng thất vọng và chán nản về chồng mình¸quê tôi nghèo nhưng ai cũng sống rất tình cảm và thân thiện, mỗi lần vợ chồng tôi về ai cũng quý mến qua chào hỏi, vậy mà tôi không hiểu sao chồng không cảm nhận được những cái đó mà chỉ nhìn vào cái vẻ bên ngoài.
Con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, dù không nhiều nhưng chí ít là con rể anh cũng nên làm tròn trách nhiệm của mình với nhà vợ, nhưng đường này...Nhìn thấy ánh mắt thất vọng của mẹ những câu hỏi thăm của họ hàng khi biết anh không về, khiến lòng tôi nặng trìu, tôi thấy có lỗi với bố, với cả mẹ nhưng thực lòng tôi không biết phải làm như thế nào để thay đổi anh nhưng trong lòng tôi tình cảm dành cho anh cứ vơi dần đi
Xem nhanh