Trương Cẩm Tú
Guest
Hôm nay là ngày đầu tiên mình đi làm công nhân mọi người ạ.
32 tuổi, nhìn vào bản thân hiện tại không ai nghĩ mình từng là thủ khoa khối C và học tại một ngôi trường cực kỳ nổi tiếng tại TP.HCM.
Mình là người tỉnh lẻ lên thành phố học tập như bao người khác. Mình được nhiều người ngưỡng mộ vì học giỏi và ngoan ngoãn. Tính mình hiền nhưng có lẽ thiếu định hướng nghề nghiệp nên mình học với ngành không phù hợp, dẫn đến ra trường mình loay hoay mãi không tìm được công việc phù hợp. Nhưng mình rất nhạy bén về kinh doanh, nhờ quen với một người bạn, mình kinh doanh gấu bông lúc đầu là online rất thuận lợi và mở hai cửa hàng nhỏ.
Trong lúc đó mình cũng có quen với một bạn nữ học ngành y mới ra trường (mình quen trên Facebook). Hai đứa rất vui vẻ, sau đó mình dẫn về ra mắt gia đình. Gia đình mình ở quê cũng kinh doanh nên có điều kiện, rất yêu mến bạn ấy. Nhà người yêu ở vùng quê, làm nông bình thường. Cả hai rất vui vẻ và cũng có đề cập đến kết hôn.
Nhưng rồi, việc kinh doanh của mình gặp trục trặc liên tiếp: hàng về bị giữ lại, giá mặt bằng thì cao, đô thị mấy lần dẹp biển quảng cáo lấn chiếm vỉa hè, chủ nhà làm khó tăng giá thuê hoặc lấy lại mặt bằng mình đã decor. Khó khăn kéo dài 6 tháng, mình rất stress nhưng mình âm thầm chịu đựng vì mình thương bạn gái, không muốn cô ấy lo lắng, mình vẫn chăm sóc bạn gái rất tốt.
Rồi sau nhiều khó khăn, mình quyết định đóng tiệm (phá sản), mình cũng tâm sự thành thật với bạn gái về chuyện này. Những ngày sau đó mình thấy bạn gái lạnh nhạt dần: nấu cơm mang sang không ăn, không nói chuyện, không nhắn tin gì cả. Mình vô tình đọc được tin nhắn Zalo mấy bạn của cô ấy khuyên nên chia tay với mình tránh mất thời gian.
Mình đọc được, tim như ngừng đập vậy, nước mắt ứa ra mình hỏi cô ấy. Bạn gái nói với mình: "Em thực tế anh ạ, anh giờ không còn gì và mơ hồ quá". 3 ngày sau em ấy dọn đi. Cuộc chia tay nhanh chóng, không hẹn gặp, không nói chuyện.
Hai cú sốc liên tiếp khiến mình ngột ngạt. Toàn bộ số tiền thanh lý cửa tiệm mình đều chia hết cho mấy bé nhân viên làm chung và mình cũng mua quà để tặng bạn gái trước khi em ấy rời đi. Mình rơi vào trầm cảm. Mình không nói với gia đình gì cả.
Mình mất 6 tháng để trở lại nhưng với độ tuổi của mình, việc phù hợp quá khó. Mình suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mình cũng quyết định đi làm công nhân ở độ tuổi 3x mọi người ạ. Mình cũng thấy nhẹ nhàng hơn và cũng không quá mặc cảm nữa. Ở cái độ tuổi mà mọi người đều thành công, ổn định thì mình lại bắt đầu bằng vị trí này.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình mỉm cười.
Hôm nay bạn có thể có tất cả nhưng ngày mai bạn cũng có thể mất tất cả.
32 tuổi, nhìn vào bản thân hiện tại không ai nghĩ mình từng là thủ khoa khối C và học tại một ngôi trường cực kỳ nổi tiếng tại TP.HCM.
Mình là người tỉnh lẻ lên thành phố học tập như bao người khác. Mình được nhiều người ngưỡng mộ vì học giỏi và ngoan ngoãn. Tính mình hiền nhưng có lẽ thiếu định hướng nghề nghiệp nên mình học với ngành không phù hợp, dẫn đến ra trường mình loay hoay mãi không tìm được công việc phù hợp. Nhưng mình rất nhạy bén về kinh doanh, nhờ quen với một người bạn, mình kinh doanh gấu bông lúc đầu là online rất thuận lợi và mở hai cửa hàng nhỏ.
Trong lúc đó mình cũng có quen với một bạn nữ học ngành y mới ra trường (mình quen trên Facebook). Hai đứa rất vui vẻ, sau đó mình dẫn về ra mắt gia đình. Gia đình mình ở quê cũng kinh doanh nên có điều kiện, rất yêu mến bạn ấy. Nhà người yêu ở vùng quê, làm nông bình thường. Cả hai rất vui vẻ và cũng có đề cập đến kết hôn.
Nhưng rồi, việc kinh doanh của mình gặp trục trặc liên tiếp: hàng về bị giữ lại, giá mặt bằng thì cao, đô thị mấy lần dẹp biển quảng cáo lấn chiếm vỉa hè, chủ nhà làm khó tăng giá thuê hoặc lấy lại mặt bằng mình đã decor. Khó khăn kéo dài 6 tháng, mình rất stress nhưng mình âm thầm chịu đựng vì mình thương bạn gái, không muốn cô ấy lo lắng, mình vẫn chăm sóc bạn gái rất tốt.
Rồi sau nhiều khó khăn, mình quyết định đóng tiệm (phá sản), mình cũng tâm sự thành thật với bạn gái về chuyện này. Những ngày sau đó mình thấy bạn gái lạnh nhạt dần: nấu cơm mang sang không ăn, không nói chuyện, không nhắn tin gì cả. Mình vô tình đọc được tin nhắn Zalo mấy bạn của cô ấy khuyên nên chia tay với mình tránh mất thời gian.
Mình đọc được, tim như ngừng đập vậy, nước mắt ứa ra mình hỏi cô ấy. Bạn gái nói với mình: "Em thực tế anh ạ, anh giờ không còn gì và mơ hồ quá". 3 ngày sau em ấy dọn đi. Cuộc chia tay nhanh chóng, không hẹn gặp, không nói chuyện.
Hai cú sốc liên tiếp khiến mình ngột ngạt. Toàn bộ số tiền thanh lý cửa tiệm mình đều chia hết cho mấy bé nhân viên làm chung và mình cũng mua quà để tặng bạn gái trước khi em ấy rời đi. Mình rơi vào trầm cảm. Mình không nói với gia đình gì cả.
Mình mất 6 tháng để trở lại nhưng với độ tuổi của mình, việc phù hợp quá khó. Mình suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mình cũng quyết định đi làm công nhân ở độ tuổi 3x mọi người ạ. Mình cũng thấy nhẹ nhàng hơn và cũng không quá mặc cảm nữa. Ở cái độ tuổi mà mọi người đều thành công, ổn định thì mình lại bắt đầu bằng vị trí này.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình mỉm cười.
Hôm nay bạn có thể có tất cả nhưng ngày mai bạn cũng có thể mất tất cả.