Hue Hoang
Thành viên nổi tiếng
Trong suốt chiều dài lịch sử Trung Quốc, không ít danh tướng khiến hậu thế vừa khâm phục vừa tiếc nuối. Họ là những thiên tài quân sự, đủ sức xoay chuyển cục diện chiến trường và thay đổi vận mệnh quốc gia. Thế nhưng, khi bước vào những cuộc đấu tranh quyền lực nơi triều đình, nhiều người lại tỏ ra non nớt về chính trị, để rồi kết thúc cuộc đời trong bi kịch. Lịch sử từng chứng kiến nhiều trường hợp như vậy, tiêu biểu là Nhạc Phi, Lam Ngọc, Hàn Tín, Hạng Vũ, Viên Sùng Hoán, thậm chí cả Quan Vũ, người về sau được tôn xưng là Võ Thánh. Họ có thể đánh bại thiên quân vạn mã, nhưng lại không thể chiến thắng trong cuộc chơi quyền lực.
Trong số đó, Nhạc Phi có lẽ là nhân vật khiến người đời tiếc nuối nhất. Bài từ Mãn Giang Hồng với những câu thơ nổi tiếng đã khắc họa hình ảnh một vị tướng trung nghĩa, luôn ôm chí khôi phục giang sơn. Trên chiến trường, ông chỉ huy Nhạc gia quân liên tiếp đánh bại quân Kim, khiến đối phương phải truyền nhau câu nói: "Dễ lay núi Thái Sơn, khó lay Nhạc gia quân". Không chỉ giỏi cầm quân, Nhạc Phi còn nổi tiếng về đạo đức và học vấn, là một trong số rất ít danh tướng hội tụ cả tài văn lẫn võ.
Tuy nhiên, điểm yếu lớn nhất của Nhạc Phi lại nằm ở chính trị. Ông luôn kiên định mục tiêu Bắc phạt, thu hồi lãnh thổ và đón hai vị vua bị bắt là Tống Huy Tông và Tống Khâm Tông trở về. Nhưng điều đó lại trái với lợi ích của Tống Cao Tông Triệu Cấu. Nếu hai vị tiên đế trở lại, tính chính danh của Triệu Cấu trên ngai vàng sẽ bị lung lay. Vì vậy, nhà vua chủ trương nghị hòa với nhà Kim để củng cố quyền lực, trong khi Nhạc Phi quyết tâm tiếp tục chiến tranh. Mâu thuẫn giữa hai bên ngày càng sâu sắc, dẫn đến việc Triệu Cấu liên tiếp gửi 12 đạo kim bài triệu hồi ông về triều.
Điều thực sự đẩy Nhạc Phi vào chỗ chết không chỉ là chủ trương Bắc phạt. Ông còn bị cuốn vào vấn đề kế vị trong hoàng thất. Với một đại tướng nắm binh quyền và có uy tín rất lớn, việc dính líu đến chuyện lập người kế vị khiến ông trở thành đối tượng bị triều đình nghi kỵ. Cuối cùng, Tần Cối, Trương Tuấn cùng phe chủ hòa dựng nên tội danh "mạc tu hữu" và hãm hại Nhạc Phi tại Phong Ba Đình, khép lại cuộc đời của một danh tướng lẫy lừng.
Bài viết có hình ảnh
Nếu Nhạc Phi thất bại vì lòng trung thành và lý tưởng, thì bi kịch của Lam Ngọc lại bắt nguồn từ chính tính cách của ông. Lam Ngọc là đại tướng khai quốc của nhà Minh, đồng thời là em vợ của Thường Ngộ Xuân. Theo Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương chinh chiến khắp nơi, ông lập nhiều chiến công hiển hách, đặc biệt là chiến thắng tại Bộ Nhi Hải, nơi quân Minh đánh tan lực lượng chủ lực của Bắc Nguyên. Sau chiến thắng này, Lam Ngọc được phong Lương Quốc Công, trở thành một trong những công thần hàng đầu của triều Minh.
Thế nhưng, cùng với chiến công ngày càng lớn là sự kiêu ngạo ngày càng tăng. Lam Ngọc nhiều lần coi thường lễ nghi triều đình, cư xử ngang ngược và thể hiện quyền lực vượt quá giới hạn mà hoàng đế có thể chấp nhận. Chu Nguyên Chương vốn nổi tiếng đa nghi với các công thần. Ông có thể trọng dụng người tài, nhưng tuyệt đối không dung thứ bất kỳ ai có khả năng đe dọa hoàng quyền. Cuối cùng, Lam Ngọc bị kết tội mưu phản và bị xử tử. Vụ án Lam Ngọc liên lụy hơn 15.000 người, trở thành một trong bốn đại án lớn đầu thời Minh. Thanh kiếm từng giúp Chu Nguyên Chương dựng nên thiên hạ cuối cùng lại trở thành thứ mà chính hoàng đế phải bẻ gãy.
Nếu phải chọn thiên tài quân sự xuất sắc nhất lịch sử Trung Quốc, nhiều người sẽ nhắc đến Hàn Tín. Ông được hậu thế tôn xưng là Binh Tiên, người sở hữu tài thao lược gần như vô song. Từ việc bình định nước Ngụy, đánh bại nước Đại, tiến công nước Triệu, thu phục nước Yên, bình định nước Tề cho đến đại phá Long Thư trong trận Duy Thủy, Hàn Tín đã đặt nền móng quyết định giúp Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, thống nhất thiên hạ và lập nên nhà Hán. Nhiều sử gia cho rằng nếu không có Hàn Tín, chưa chắc Lưu Bang đã có thể giành được thiên hạ.
Tuy nhiên, thiên tài quân sự ấy lại rất non nớt về chính trị. Xuất thân nghèo khó, từng chịu nỗi nhục chui háng, Hàn Tín từng bước vươn lên bằng chính tài năng của mình. Ban đầu, ông theo Hạng Vũ nhưng không được trọng dụng. Sau đó, nhờ câu chuyện nổi tiếng "Tiêu Hà nguyệt hạ truy Hàn Tín", ông đầu quân cho Lưu Bang và có cơ hội thể hiện tài năng. Sau khi thiên hạ thống nhất, Hàn Tín được phong Tề Vương, rồi Sở Vương, nắm trong tay quyền lực và uy tín rất lớn. Chính điều đó khiến ông trở thành cái gai trong mắt Lưu Bang.
Đối với một hoàng đế vừa lập quốc, một chư hầu khác họ vừa có binh quyền vừa có danh vọng luôn là mối đe dọa tiềm tàng. Không giống Trương Lương, người chủ động lui về ở ẩn, cũng không như Tiêu Hà, luôn biết giữ mình, Hàn Tín vẫn chìm trong hào quang chiến công mà không nhận ra vị thế ngày càng nguy hiểm. Cuối cùng, ông bị Lữ Hậu và chính Tiêu Hà dụ vào cung rồi sát hại. Câu nói nổi tiếng "Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà" không chỉ khái quát cuộc đời Hàn Tín mà còn phản ánh trọn vẹn bi kịch của ông.
Trong số đó, Nhạc Phi có lẽ là nhân vật khiến người đời tiếc nuối nhất. Bài từ Mãn Giang Hồng với những câu thơ nổi tiếng đã khắc họa hình ảnh một vị tướng trung nghĩa, luôn ôm chí khôi phục giang sơn. Trên chiến trường, ông chỉ huy Nhạc gia quân liên tiếp đánh bại quân Kim, khiến đối phương phải truyền nhau câu nói: "Dễ lay núi Thái Sơn, khó lay Nhạc gia quân". Không chỉ giỏi cầm quân, Nhạc Phi còn nổi tiếng về đạo đức và học vấn, là một trong số rất ít danh tướng hội tụ cả tài văn lẫn võ.
Tuy nhiên, điểm yếu lớn nhất của Nhạc Phi lại nằm ở chính trị. Ông luôn kiên định mục tiêu Bắc phạt, thu hồi lãnh thổ và đón hai vị vua bị bắt là Tống Huy Tông và Tống Khâm Tông trở về. Nhưng điều đó lại trái với lợi ích của Tống Cao Tông Triệu Cấu. Nếu hai vị tiên đế trở lại, tính chính danh của Triệu Cấu trên ngai vàng sẽ bị lung lay. Vì vậy, nhà vua chủ trương nghị hòa với nhà Kim để củng cố quyền lực, trong khi Nhạc Phi quyết tâm tiếp tục chiến tranh. Mâu thuẫn giữa hai bên ngày càng sâu sắc, dẫn đến việc Triệu Cấu liên tiếp gửi 12 đạo kim bài triệu hồi ông về triều.
Điều thực sự đẩy Nhạc Phi vào chỗ chết không chỉ là chủ trương Bắc phạt. Ông còn bị cuốn vào vấn đề kế vị trong hoàng thất. Với một đại tướng nắm binh quyền và có uy tín rất lớn, việc dính líu đến chuyện lập người kế vị khiến ông trở thành đối tượng bị triều đình nghi kỵ. Cuối cùng, Tần Cối, Trương Tuấn cùng phe chủ hòa dựng nên tội danh "mạc tu hữu" và hãm hại Nhạc Phi tại Phong Ba Đình, khép lại cuộc đời của một danh tướng lẫy lừng.
Bài viết có hình ảnh
Nếu Nhạc Phi thất bại vì lòng trung thành và lý tưởng, thì bi kịch của Lam Ngọc lại bắt nguồn từ chính tính cách của ông. Lam Ngọc là đại tướng khai quốc của nhà Minh, đồng thời là em vợ của Thường Ngộ Xuân. Theo Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương chinh chiến khắp nơi, ông lập nhiều chiến công hiển hách, đặc biệt là chiến thắng tại Bộ Nhi Hải, nơi quân Minh đánh tan lực lượng chủ lực của Bắc Nguyên. Sau chiến thắng này, Lam Ngọc được phong Lương Quốc Công, trở thành một trong những công thần hàng đầu của triều Minh.
Thế nhưng, cùng với chiến công ngày càng lớn là sự kiêu ngạo ngày càng tăng. Lam Ngọc nhiều lần coi thường lễ nghi triều đình, cư xử ngang ngược và thể hiện quyền lực vượt quá giới hạn mà hoàng đế có thể chấp nhận. Chu Nguyên Chương vốn nổi tiếng đa nghi với các công thần. Ông có thể trọng dụng người tài, nhưng tuyệt đối không dung thứ bất kỳ ai có khả năng đe dọa hoàng quyền. Cuối cùng, Lam Ngọc bị kết tội mưu phản và bị xử tử. Vụ án Lam Ngọc liên lụy hơn 15.000 người, trở thành một trong bốn đại án lớn đầu thời Minh. Thanh kiếm từng giúp Chu Nguyên Chương dựng nên thiên hạ cuối cùng lại trở thành thứ mà chính hoàng đế phải bẻ gãy.
Nếu phải chọn thiên tài quân sự xuất sắc nhất lịch sử Trung Quốc, nhiều người sẽ nhắc đến Hàn Tín. Ông được hậu thế tôn xưng là Binh Tiên, người sở hữu tài thao lược gần như vô song. Từ việc bình định nước Ngụy, đánh bại nước Đại, tiến công nước Triệu, thu phục nước Yên, bình định nước Tề cho đến đại phá Long Thư trong trận Duy Thủy, Hàn Tín đã đặt nền móng quyết định giúp Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, thống nhất thiên hạ và lập nên nhà Hán. Nhiều sử gia cho rằng nếu không có Hàn Tín, chưa chắc Lưu Bang đã có thể giành được thiên hạ.
Tuy nhiên, thiên tài quân sự ấy lại rất non nớt về chính trị. Xuất thân nghèo khó, từng chịu nỗi nhục chui háng, Hàn Tín từng bước vươn lên bằng chính tài năng của mình. Ban đầu, ông theo Hạng Vũ nhưng không được trọng dụng. Sau đó, nhờ câu chuyện nổi tiếng "Tiêu Hà nguyệt hạ truy Hàn Tín", ông đầu quân cho Lưu Bang và có cơ hội thể hiện tài năng. Sau khi thiên hạ thống nhất, Hàn Tín được phong Tề Vương, rồi Sở Vương, nắm trong tay quyền lực và uy tín rất lớn. Chính điều đó khiến ông trở thành cái gai trong mắt Lưu Bang.
Đối với một hoàng đế vừa lập quốc, một chư hầu khác họ vừa có binh quyền vừa có danh vọng luôn là mối đe dọa tiềm tàng. Không giống Trương Lương, người chủ động lui về ở ẩn, cũng không như Tiêu Hà, luôn biết giữ mình, Hàn Tín vẫn chìm trong hào quang chiến công mà không nhận ra vị thế ngày càng nguy hiểm. Cuối cùng, ông bị Lữ Hậu và chính Tiêu Hà dụ vào cung rồi sát hại. Câu nói nổi tiếng "Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà" không chỉ khái quát cuộc đời Hàn Tín mà còn phản ánh trọn vẹn bi kịch của ông.