Lê Nhã Linh
Thành viên nổi tiếng
Ở tuổi 65, Quốc Tuấn cho biết anh đã thanh thản hơn phần nào. Với hạnh phúc riêng, nam diễn viên phim "Người thổi tù và hàng tổng" không nghĩ tới, mà chọn trân trọng giây phút bình yên của hiện tại.
Chúng tôi hẹn gặp nghệ sĩ Quốc Tuấn vào những ngày giáp Tết Nguyên đán. Năm 2026 đánh dấu cột mốc 65 tuổi của anh - một quãng đường đủ dài để đi qua gần như trọn vẹn những thăng trầm của nghề diễn và cả những biến cố riêng trong đời sống.
Sau nhiều năm lặng lẽ, nam nghệ sĩ trở lại với điện ảnh. Vẫn với vẻ điềm đạm quen thuộc, nhưng trong câu chuyện lần này, Quốc Tuấn nói nhiều hơn về sự bình thản, về người con trai luôn ở vị trí trung tâm của cuộc đời mình, và về hành trình học cách hài lòng với những gì đang có.
Năm 2026, nghệ sĩ Quốc Tuấn tái xuất mạnh mẽ với điện ảnh. Sự trở lại này là anh đợi đủ lâu để bùng nổ, hay chỉ đơn giản… đã đến lúc?
- Với tôi, đó là cái duyên và cũng là sự may mắn. Trước đây, tôi vẫn tham gia vài phim, nhưng chỉ là những vai rất ngắn vì các đoàn còn e ngại tôi không theo được lịch quay dài.
Người vợ cuối cùng, Mưa trên cánh bướm, Culi không bao giờ khóc là những phim tôi đảm nhận nhân vật phụ, nhỏ, nhưng đủ để mọi người biết tôi đã sẵn sàng trở lại.
Năm nay, tôi có cơ hội thử sức với nhiều màu sắc vai diễn khác nhau. Mùi phở là một dự án phim Tết về văn hóa, gia đình. Sau đó, tôi tham gia phim độc lập của đạo diễn Lê Bảo - một tác phẩm nghệ thuật, với cách làm phim hoàn toàn khác.
Ở dự án này, tôi đảm nhận vai chính nhưng gần như không có lời thoại. Cả bộ phim chỉ khoảng 30 câu thoại, mọi cảm xúc và diễn biến tâm lý đều thể hiện bằng hình ảnh và ngôn ngữ hình thể.
Đạo diễn Lê Bảo làm việc rất khắt khe, có những cảnh phải quay 20-30 lần. Chúng tôi mất 3 tháng ở Cần Giờ, Lâm Đồng và Đà Lạt cho bộ phim này.
Tiếp đó là Phí phông - phim kinh dị về quỷ hút máu, dự kiến ra rạp dịp 30/4. Tôi hóa thân thành nhân vật phản diện, một dạng vai hoàn toàn khác so với hình ảnh khán giả từng quen thuộc. Dù chỉ là vai thứ, đất diễn không nhiều, tôi vẫn hy vọng mình có thể để lại một dấu ấn nhất định.
Còn một phim thì… nói ra cũng hơi ngượng. Tôi chỉ quay 3 ngày: Ngày đầu là cảnh đám ma, đứng cầm hoa, đập một cái chén, lườm anh Trung Anh (NSND Trung Anh - PV) một cái… Ngày thứ 2 có đúng 2 câu thoại và ngày cuối, quay cảnh đám cưới và không có lời thoại.
Dù vậy, các bạn vẫn trả cát-xê cho tôi rất trân trọng. Tôi đùa: “Các bạn không thấy xót tiền à, tôi thì xót cho các bạn”. Cả đoàn cười và nói: “Không đâu, bọn con chỉ cần chú đến là vui rồi”.
Thú thật, lúc cầm tiền tôi cũng thấy hơi… không xứng đáng, nhưng đó là sự trân trọng họ dành cho mình.
Sau một thời gian dài mới trở lại với phim trường, với nghệ sĩ Quốc Tuấn có gặp khó khăn, áp lực?
- Gần đây, tôi làm việc chủ yếu với các đạo diễn trẻ, rất giỏi và có tư duy làm phim mới. Ban đầu tôi khá lúng túng, nếu không bắt nhịp nhanh sẽ bị lệch khỏi guồng quay chung.
May là tôi theo kịp, và khi phim đóng máy, cả tôi lẫn ê-kíp đều hài lòng.
Sau bộ phim gần nhất, tôi gần như “sập nguồn”. Tôi vừa trải qua một đợt ho kéo dài suốt 2 tháng. Nhịp độ làm phim bây giờ rất gấp gáp.
Trước đây, một bộ phim có thể quay nửa năm, thậm chí 1-2 năm, còn hiện nay tối đa chỉ khoảng 45 ngày. Diễn viên phải chạy theo tiến độ nên rất mệt.
Bản thân đã phải đánh đổi khá nhiều. Có những cảnh quay trên mái nhà ở Mộc Châu, trong cái lạnh khoảng 5 độ C, tôi phải nín thở để không lộ hơi, tay run lên vì rét nhưng vẫn phải giữ trọn biểu cảm.
Có những ngày quay trong rừng Nam Cát Tiên, vắt và ruồi rất nhiều, phải lội qua 4, 5 con suối, ăn uống trong mưa, quần áo lúc nào cũng ướt.
Khắc nghiệt nhất là những ngày quay trong hang dơi để phun khói giả. Khí trong hang rất độc, nhiều người trong đoàn bị ốm, phải đi viện, còn tôi ho suốt 2 tháng cũng vì những cảnh đó.
Thêm cả những phân đoạn hành động, ngã từ mái nhà xuống, trầy xước là chuyện thường. Nhưng khi xem lại phim, thấy đạo diễn hài lòng và bản thân vượt qua được giới hạn, tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
- Với tôi, chỉ có thể nói là thanh thản hơn một chút. Công việc đã trở lại, tôi được làm đúng nghề, đúng sở trường và chọn được những vai diễn mình thấy hay.
Nhưng Bôm vẫn là mối quan tâm lớn nhất. Con đã đỗ đại học, song sức khỏe còn nhiều vấn đề phải tiếp tục theo dõi.
Chỉ khi nào việc học và sức khỏe của con thực sự ổn định, gần như một người bình thường, tôi mới có thể an tâm trọn vẹn.
Còn hiện tại, hễ có thời gian rảnh là tôi lại tranh thủ về với con. Tôi sẵn sàng tự bỏ tiền túi bay đi bay về liên tục để không ảnh hưởng đến đoàn phim.
Mỗi chuyến khứ hồi cũng mất khoảng 5 triệu đồng, chưa kể tiền taxi. Trên trường quay, tôi tập trung hết mình cho vai diễn, nhưng vừa rời máy quay là cầm điện thoại hỏi han con ngay.
Bôm giờ đã lớn, tâm sinh lý cũng nhiều thay đổi, lại mang trong mình những nỗi cô đơn. Con học đàn với thầy giáo riêng, thầy và trò tập với nhau suốt 6-7 tiếng mỗi ngày, áp lực và không ít lúc cảm thấy cô độc.
Nếu tôi không ở bên cạnh để làm bạn cùng con, con sẽ rất thiệt thòi. Bôm đi đâu cũng muốn có bố đi cùng, kể cả khi đi ăn với bạn bè cũng rủ bố theo. Vì con phải ăn đồ mềm, nên nhiều lúc ra ngoài vẫn phải mang theo cả cặp lồng cháo.
Tôi chỉ muốn đồng hành, ở bên con để con không cảm thấy mình bị tách biệt.
Đồng hành với Bôm khi con đã là thanh niên, chắc hẳn khó hơn lúc bé?
- Khác nhiều. Hồi nhỏ, con thuần và nghe lời hơn. Bây giờ có cá tính riêng và nhiều nỗi niềm dồn nén. Tôi muốn con phát triển tốt nên có lúc phải nhắc nhở, người ngoài nhìn vào dễ nghĩ tôi khó tính.
Bôm đã tự đi tàu điện, nhưng tôi vẫn rất lo vì xã hội bây giờ nhiều phức tạp. Con lại hay bị quay phim, livestream, nhờ chụp hình quảng cáo. Bôm hiền, ai nhờ cũng giúp, không biết cách từ chối.
Vì thế, tôi gần như không thể buông con ra, lúc nào cũng phải ở bên cạnh.
Bôm bây giờ có còn nhắc đến chuyện muốn có bạn gái với bố không?
- Bây giờ, con cũng ít chia sẻ với tôi hơn. Tôi không có “bí quyết” gì, chỉ lặng lẽ quan sát con mỗi ngày để hiểu. Với Bôm, nhiều khi phải gợi chuyện rất nhẹ.
Hễ rảnh là tôi lại cho con đi cùng, bạn của bố cũng dần trở thành bạn của con. Những lúc tôi bận quay, Bôm vẫn có thể đi cùng các bạn của tôi, không nhất thiết lúc nào cũng phải có bố ở bên.
Như dịp Tết Dương lịch vừa rồi, tôi đang quay ở Mộc Châu, các bạn tôi đã đón Bôm lên đó để cùng đón giao thừa với tôi và cả nhóm.
Chúng tôi hẹn gặp nghệ sĩ Quốc Tuấn vào những ngày giáp Tết Nguyên đán. Năm 2026 đánh dấu cột mốc 65 tuổi của anh - một quãng đường đủ dài để đi qua gần như trọn vẹn những thăng trầm của nghề diễn và cả những biến cố riêng trong đời sống.
Sau nhiều năm lặng lẽ, nam nghệ sĩ trở lại với điện ảnh. Vẫn với vẻ điềm đạm quen thuộc, nhưng trong câu chuyện lần này, Quốc Tuấn nói nhiều hơn về sự bình thản, về người con trai luôn ở vị trí trung tâm của cuộc đời mình, và về hành trình học cách hài lòng với những gì đang có.
“Xuân Hinh đáng yêu lắm”
Năm 2026, nghệ sĩ Quốc Tuấn tái xuất mạnh mẽ với điện ảnh. Sự trở lại này là anh đợi đủ lâu để bùng nổ, hay chỉ đơn giản… đã đến lúc?
- Với tôi, đó là cái duyên và cũng là sự may mắn. Trước đây, tôi vẫn tham gia vài phim, nhưng chỉ là những vai rất ngắn vì các đoàn còn e ngại tôi không theo được lịch quay dài.
Người vợ cuối cùng, Mưa trên cánh bướm, Culi không bao giờ khóc là những phim tôi đảm nhận nhân vật phụ, nhỏ, nhưng đủ để mọi người biết tôi đã sẵn sàng trở lại.
Năm nay, tôi có cơ hội thử sức với nhiều màu sắc vai diễn khác nhau. Mùi phở là một dự án phim Tết về văn hóa, gia đình. Sau đó, tôi tham gia phim độc lập của đạo diễn Lê Bảo - một tác phẩm nghệ thuật, với cách làm phim hoàn toàn khác.
Ở dự án này, tôi đảm nhận vai chính nhưng gần như không có lời thoại. Cả bộ phim chỉ khoảng 30 câu thoại, mọi cảm xúc và diễn biến tâm lý đều thể hiện bằng hình ảnh và ngôn ngữ hình thể.
Đạo diễn Lê Bảo làm việc rất khắt khe, có những cảnh phải quay 20-30 lần. Chúng tôi mất 3 tháng ở Cần Giờ, Lâm Đồng và Đà Lạt cho bộ phim này.
Tiếp đó là Phí phông - phim kinh dị về quỷ hút máu, dự kiến ra rạp dịp 30/4. Tôi hóa thân thành nhân vật phản diện, một dạng vai hoàn toàn khác so với hình ảnh khán giả từng quen thuộc. Dù chỉ là vai thứ, đất diễn không nhiều, tôi vẫn hy vọng mình có thể để lại một dấu ấn nhất định.
Còn một phim thì… nói ra cũng hơi ngượng. Tôi chỉ quay 3 ngày: Ngày đầu là cảnh đám ma, đứng cầm hoa, đập một cái chén, lườm anh Trung Anh (NSND Trung Anh - PV) một cái… Ngày thứ 2 có đúng 2 câu thoại và ngày cuối, quay cảnh đám cưới và không có lời thoại.
Dù vậy, các bạn vẫn trả cát-xê cho tôi rất trân trọng. Tôi đùa: “Các bạn không thấy xót tiền à, tôi thì xót cho các bạn”. Cả đoàn cười và nói: “Không đâu, bọn con chỉ cần chú đến là vui rồi”.
Thú thật, lúc cầm tiền tôi cũng thấy hơi… không xứng đáng, nhưng đó là sự trân trọng họ dành cho mình.
Sau một thời gian dài mới trở lại với phim trường, với nghệ sĩ Quốc Tuấn có gặp khó khăn, áp lực?
- Gần đây, tôi làm việc chủ yếu với các đạo diễn trẻ, rất giỏi và có tư duy làm phim mới. Ban đầu tôi khá lúng túng, nếu không bắt nhịp nhanh sẽ bị lệch khỏi guồng quay chung.
May là tôi theo kịp, và khi phim đóng máy, cả tôi lẫn ê-kíp đều hài lòng.
Sau bộ phim gần nhất, tôi gần như “sập nguồn”. Tôi vừa trải qua một đợt ho kéo dài suốt 2 tháng. Nhịp độ làm phim bây giờ rất gấp gáp.
Trước đây, một bộ phim có thể quay nửa năm, thậm chí 1-2 năm, còn hiện nay tối đa chỉ khoảng 45 ngày. Diễn viên phải chạy theo tiến độ nên rất mệt.
Bản thân đã phải đánh đổi khá nhiều. Có những cảnh quay trên mái nhà ở Mộc Châu, trong cái lạnh khoảng 5 độ C, tôi phải nín thở để không lộ hơi, tay run lên vì rét nhưng vẫn phải giữ trọn biểu cảm.
Có những ngày quay trong rừng Nam Cát Tiên, vắt và ruồi rất nhiều, phải lội qua 4, 5 con suối, ăn uống trong mưa, quần áo lúc nào cũng ướt.
Khắc nghiệt nhất là những ngày quay trong hang dơi để phun khói giả. Khí trong hang rất độc, nhiều người trong đoàn bị ốm, phải đi viện, còn tôi ho suốt 2 tháng cũng vì những cảnh đó.
Thêm cả những phân đoạn hành động, ngã từ mái nhà xuống, trầy xước là chuyện thường. Nhưng khi xem lại phim, thấy đạo diễn hài lòng và bản thân vượt qua được giới hạn, tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
"Tìm được một người tâm giao rất khó"
Hai năm trước, trong cuộc trò chuyện với phóng viên Dân trí, anh từng chia sẻ: “Đã có lúc tôi tuyệt vọng và đau khổ tột cùng”. Giờ đây, anh có cảm thấy mình đã thực sự thanh thản hơn chưa?- Với tôi, chỉ có thể nói là thanh thản hơn một chút. Công việc đã trở lại, tôi được làm đúng nghề, đúng sở trường và chọn được những vai diễn mình thấy hay.
Nhưng Bôm vẫn là mối quan tâm lớn nhất. Con đã đỗ đại học, song sức khỏe còn nhiều vấn đề phải tiếp tục theo dõi.
Chỉ khi nào việc học và sức khỏe của con thực sự ổn định, gần như một người bình thường, tôi mới có thể an tâm trọn vẹn.
Còn hiện tại, hễ có thời gian rảnh là tôi lại tranh thủ về với con. Tôi sẵn sàng tự bỏ tiền túi bay đi bay về liên tục để không ảnh hưởng đến đoàn phim.
Mỗi chuyến khứ hồi cũng mất khoảng 5 triệu đồng, chưa kể tiền taxi. Trên trường quay, tôi tập trung hết mình cho vai diễn, nhưng vừa rời máy quay là cầm điện thoại hỏi han con ngay.
Bôm giờ đã lớn, tâm sinh lý cũng nhiều thay đổi, lại mang trong mình những nỗi cô đơn. Con học đàn với thầy giáo riêng, thầy và trò tập với nhau suốt 6-7 tiếng mỗi ngày, áp lực và không ít lúc cảm thấy cô độc.
Nếu tôi không ở bên cạnh để làm bạn cùng con, con sẽ rất thiệt thòi. Bôm đi đâu cũng muốn có bố đi cùng, kể cả khi đi ăn với bạn bè cũng rủ bố theo. Vì con phải ăn đồ mềm, nên nhiều lúc ra ngoài vẫn phải mang theo cả cặp lồng cháo.
Tôi chỉ muốn đồng hành, ở bên con để con không cảm thấy mình bị tách biệt.
Đồng hành với Bôm khi con đã là thanh niên, chắc hẳn khó hơn lúc bé?
- Khác nhiều. Hồi nhỏ, con thuần và nghe lời hơn. Bây giờ có cá tính riêng và nhiều nỗi niềm dồn nén. Tôi muốn con phát triển tốt nên có lúc phải nhắc nhở, người ngoài nhìn vào dễ nghĩ tôi khó tính.
Bôm đã tự đi tàu điện, nhưng tôi vẫn rất lo vì xã hội bây giờ nhiều phức tạp. Con lại hay bị quay phim, livestream, nhờ chụp hình quảng cáo. Bôm hiền, ai nhờ cũng giúp, không biết cách từ chối.
Vì thế, tôi gần như không thể buông con ra, lúc nào cũng phải ở bên cạnh.
Bôm bây giờ có còn nhắc đến chuyện muốn có bạn gái với bố không?
- Bây giờ, con cũng ít chia sẻ với tôi hơn. Tôi không có “bí quyết” gì, chỉ lặng lẽ quan sát con mỗi ngày để hiểu. Với Bôm, nhiều khi phải gợi chuyện rất nhẹ.
Hễ rảnh là tôi lại cho con đi cùng, bạn của bố cũng dần trở thành bạn của con. Những lúc tôi bận quay, Bôm vẫn có thể đi cùng các bạn của tôi, không nhất thiết lúc nào cũng phải có bố ở bên.
Như dịp Tết Dương lịch vừa rồi, tôi đang quay ở Mộc Châu, các bạn tôi đã đón Bôm lên đó để cùng đón giao thừa với tôi và cả nhóm.
Nguồn: Dân Trí